× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Main » Cao Đài » Thánh Ngôn

Thánh Ngôn Hiệp Tuyển - Quyển Nhì


Bài 55: Thánh-giáo của Chí-Tôn khuyên: Thức-tỉnh tâm-hồn mà sửa-cải bước đường sái trước kia.

Chợ-Lớn, ngày 28 Juillet 1928 (Mậu-Thìn)

Thầy, các con

Các con xa Thánh-Giáo của Thầy đã lâu, tưởng lòng cũng hằng ước-mơ hoài-vọng, mà Thầy lâu đến để lời tâm-huyết chỉ-giáo cho các con, Thầy cũng buồn lòng mà thấy bầy con lao-nhao lố-nhố lặn-hụp chìm-đắm giữa cõi hư-sanh nầy.
Các con ôi! Thầy lấy đức háo-sanh, mà dìu-dắt các con, chẳng khác nào như kẻ làm cha nưng-nui dạy-dỗ một trẻ bé, trông nom cho nó mau trưởng-thành, hầu lưu danh truyền nghiệp, cho có tên tuổi với đời. Sự nên hư của tôn-chỉ nền Ðạo có một phần ảnh-hưởng rất lớn-lao với quyền-thế của Thầy, danh-vọng của Thầy và luôn đến ngôi-vị của Thầy nữa, con nên thì Thầy vui, con buồn thì Thầy buồn; mà con đau-đớn tức Thầy đau-đớn.

Vậy trong đời nầy, sự buồn vui; vinh-nhục, phước-họa cũng chẳng khác nào mấy ngọn sông, mấy hòn núi của Thầy lấy luật thiêng-liêng mà tạo; sông có thể thành ruộng, núi có thể diệt tiêu mà làm biển cả, cũng như sự buồn lắm lúc hóa ra vui, sự vinh thành nên nhục, cái phước đổi cái họa vậy.

Thầy thương phần nhiều các con dám xả-diệt thế-trần, trông-mong noi chí của Thầy mà dìu-dắt đoàn em dại. Nhưng than ôi! bầy quỉ rất hung-hăng, một con sâu làm rầu cả mùa-màng, vì vậy mà con đường của các con bị linh-chinh vì nơi hành-động của một hai kẻ có trách-nhậm xứng-đáng; cái họa lây vạ tràn kia, nhiều khi phải bôi-xóa đến công-trình xứng đáng của mỗi con và nhận chìm luôn đến con thuyền Bát-Nhã, có lẽ mỗi con cũng hiểu thấu.

Các con ôi! Thầy thương đến tâm-thành chánh-trực đạo-đức khiêm-cung cũng như Thầy xóa kẻ xảo-trá gian-tà cầu danh chác lợi.

Ôi! Thầy cực-nhọc bao phen, mà nay con đường ngó lại còn dài thăm-thẳm, Thầy chỉ mong mỗi con tỉnh hồn, thức-trí ngó lại bước đường sái trước kia, mà lập tâm làm việc chánh-đáng, theo lần Thầy, thì sự may-mắn ấy không còn chi cho Thầy vui hơn nữa.

Tr...! con chớ phiền-muộn lo buồn chi, địa vị mỗi con Thầy đã lập thành, cái tai-nạn kia vừa qua, thì có lẽ một ngày Thầy sẽ thấy các con thung-dung mà hiến cho Thầy một sở trông cậy chắc-chắn, quyền Thiêng-liêng của Thầy nơi tay, nếu chẳng phải để dắt các con, chớ cho ai được?

Khá trông-cậy chí cao-thượng anh-phong mà nhìn sự đau đớn, chính mình Thầy đây không tránh khỏi.

Ðời vui tạm sống thừa;

Ðạo Thiêng-liêng bất tận.

Nên cân nặng nhẹ, trọng kinh mà chìu theo thời thế và tin tưởng trông-cậy nơi Thầy, thì kiếp phù-sanh của mỗi con và duyên tiền định của mỗi đứa đều nằm trong tay Thầy hết; Tr... con hiểu há?

Tr... con ráng khuyên can bạn con và rán mà tuân lời Lý-Bạch; ấy là hai chuyện Thầy cậy con.

Thầy ban ơn cho các con.

Thăng

Xem dưới dạng văn bản thuần túy.
Lượt xem: 12