× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Main » Articles » Chuyện tâm linh

HỒN OAN BÁO OÁN 1

Triệu Phong là một thanh niên tiêu biểu về mọi mặt và luôn luôn khiến cho những người cùng lứa tuổi phải ao ước thèm thuồng về tướng diện, tài năng, con người cũng như những gì anh đang có.

Sinh trưởng trong gia đình tuy không thuộc loại phú gia địch quốc, nhưng của cải cha mẹ anh tạo dựng được trên thương trường trong hàng mấy chục năm dài từ miền Bắc di cư vào Nam năm 54 cho đến lúc Triệu Phong khôn lớn,  bước vào ngưỡng cửa đời,  đã giúp cho Triệu Phong và mấy anh chị em của chàng không bao giờ bị chật vật về mặt tiền bạc, dư đủ để cung ứng cho anh tiêu xài ăn học, thù tạc bạn bè một cách rộng rãi hào sảng trong cảnh :

"... Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say...  (Nguyễn Công Trứ).

Triệu Phong có dáng người thanh tao cao lớn, không qúa đỗi đẹp trai nhưng nhờ được ăn học đàng hoàng, anh có rất nhiều tài, cầm kỳ thi phú thảy đều tinh tường, trò chuyện văn chương chữ nghĩa làu thông trôi chảy, giọng nói khúc chiết rõ ràng, truyền cảm dịu dàng,  đàn ca xướng hát... Nhất nhất, Triệu Phong đều vượt trội hẳn những bạn hữu chung quanh khiến một vài khi, anh cũng khó tránh khỏi những kẻ xấu miệng đàm tiếu tị hiềm. Nhưng nhờ tánh tình Triệu Phong vui vẻ, ôn hòa, cởi mở dễ dãi cộng thêm bản chất tiếu lâm duyên dáng khi anh trò chuyện vui đùa và hay có lòng vị tha, giúp đỡ bạn hữu anh em, cho nên anh vẫn giữ được sự hòa thuận hầu như với tất cả mọi người.

Chỉ có một điều làm cho Triệu Phong gặp khá nhiều phiền toái như một tai họa, đôi khi  đến khó xử ngay từ lúc anh vừa học lên trung học, rồi đeo đẳng mãi cho đến khi anh đã thực sự bước chân vào đời, là mối quan hệ dây dưa với... đàn bà. Tránh né cách nào anh cũng khó mà thoát khỏi. Có lẽ, đây đúng là một định số trời già hay gán buộc vào để "đày đọa” phần số của những kẻ đào hoa tốt tướng như Triệu Phong cũng chẳng biết chừng.

Công tâm mà nói, Triệu Phong không bao giờ cố tự sắp đặt ra những cuộc tình duyên sảy ra đột ngột chớp nhoáng, có khi chỉ trong chớp mắt với một tốc độ yêu cuồng sống vội đến khó mà ngờ như anh đã từng bị các bà, cô lôi cuốn vào mê hồn trận ở lúc anh còn trẻ rồi ngay cả vào lúc anh đã thành người trung niên. Ái tình cứ như vậy  đẩy đưa Triệu Phong lún sâu mãi trên con đường yêu đương bấn loạn.

Đích thị là lỗi tại cái số đào hoa của Triệu Phong cho nên cuộc đời sau này của chàng mới ra nông nỗi,  dở khóc dở cười, muốn qui ẩn cũng khó, muốn tránh xa cũng không xong. Thật đúng là muôn nẻo tình trường. Biết bao người cùng lứa tuổi như anh muốn có một tình yêu thì tìm không thấy. Còn Triệu Phong mong thoát khỏi thì cứ bị cuốn hút mãi vào y như một thứ nợ nần truyền kiếp.  Đến nỗi, anh em bè bạn chứng kiến mãi những mối tình sáng hợp chiều tan của Triệu Phong  cũng phải đồng tình kết luận giống như ý nghĩ của người trong cuộc :

Cũng đành nhắm mắt đưa chân,

Để xem con tạo xoay vần đến đâu?

                                   (Nguyễn Du)

Con tạo xưa nay xem ra vốn rất đỗi vô tình, hay có thể ông tơ là một anh chàng có máu đùa dai không ai sánh kịp. Cứ đẩy đưa Triệu Phong vào mãi những mối tình khi hạnh phúc, lúc khổ đau, khi ngụp lặn bên nhau, lúc chia cách đợi chờ.  Mà khốn thay! Triệu Phong cũng chỉ là một con người như triệu triệu người khác, chỉ có một đời để sống với một thân xác, một trái tim luôn mong đượïc sống yên ổn sống với chan hòa hai chữ thủy chung. Nhưng thủy chung thế nào được với những mối tình sảy ra như cơm bữa cứ mãi mãi dây dưa tới chàng.

Qua những đam mê sôi nổi của tuổi vào đời, chắc chắn sau những ngón đòn tình giáng xuống chí mạng trong đời sống, Triệu Phong không còn tha thiết, hăm hở giống khi xưa. Chàng ao ước có một cuộc sống an phận thủ thường, một mái gia đình một chồng một vợ với những đứa con kháu khỉnh dễ thương xinh xắn, thì chàng lại cứ bị "đánh” tới tấp bởi những mối tình ngẫu nhiên xuất hiện, để rồi lại hợp lại tan, lại ân ái mặn nồng rồi chia lìa phũ phàng oán hận. Cứ như vậy, luẩn quẩn loanh quanh, chẳng biết sẽ ngừng lại ở thời điểm nào. Đã bao lần Triệu Phong tự nghĩ, chỉ còn một cách rũ áo phàm trần, tìm một nơi tận đầu ghềnh xó núi để âm thầm sống cho hết một kiếp người, xóa tan đi mối nợ đời của một kẻ đào hoa. Nhưng từ nghĩ đến làm thường cách nhau một trời một vực. Hóa nên :

Đã mang lấy nghiệp vào thân,

Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa...

 

                                        (Nguyễn Du)

Trời gần hay xa nào có tham dự vào những tiếng sét ái tình của anh chàng Triệu Phong hào hoa phong nhã? Có chăng, Triệu Phong nên tự trách mình đã không bao giờ biết tự chế ngự lấy bản ngã để thoát khỏi tai kiếp ái tình mới mong cho mình đưọc thoát ra ngoài vòng khổ lụy, để cho những người đàn bà con gái nhẹ dạ khỏi mãi vấp ngã bởi duyên nợ trần ai.

*****

Mới mười lăm mười sáu tuổi, Triệu Phong đã một lần thất tiết với một thiếu phụ lớn gấp hai tuổi chàng. Vào một đêm mưa bão dầm dề, người thiếu phụ hàng xóm một con, sắc đẹp mặn mà, có chồng lính trận còn ở phương xa, đã khá lâu chưa thấy trở về. Nàng Bạch Tuyết Hoa cam tâm thủ phận sống âm thầm đơn chiếc. Có mối thân tình qua lại với mấy người chị của Triệu Phong nên thỉnh thoảng vẫn ghé nhà Triệu Phong chuyện vãn viếng thăm như kẻ trong nhà.

Cơn mưa đầu mùa hôm ấy đổ xuống như trút nước sau những ngày nắng cháy khô cằn khiến cho mái nhà của chị Tuyết Hoa bị nước dột lênh láng khó mà yên ngủ qua đêm. Nàng chẳng biết làm sao, bèn đội mưa sang cầu cứu với gia đình của Triệu Phong để chữa dột cho cái mái nhà. Thấy người hoạn nạn là chỗ thâm tình hàng xóm, lại xem người thiếu phụ như tình chị em, Triệu Phong tức tốc đến tìm mọi cách che sửa mái nhà cho người thiếu phụ. Loay hoay một lúc, chỗ dột đã tạm vá xong mà cơn mưa vẫn xối xả trút nước xuống hoài.

Lúc bấy giờ Triệu Phong mới được yên tâm ngồi nghỉ cùng lúc Tuyết Hoa từ phòng trong đi ra mang theo một tấm khăn khô trao cho Triệu Phong lau người. Áo quần của người đàn bà hàng xóm một con vẫn còn ướt nước mưa dán chặt vào thân thể lồ lộ của nàng khiến cho chàng thanh niên trẻ tuổi tràn đầy sức sống như Triệu Phong không thể không có mối động lòng. Dường như biết rõ Triệu Phong đang sống trong cơn bão lửa si tình, Tuyết Hoa vờ thản nhiên như không biết, nàng đứng sát trước mặt Triệu Phong, đưa tấm khăn cho chàng trẻ tuổi lau người. Khoảng cách quá gần khiến cho tầm nhìn của Triệu Phong càng thấy rõ tất cả những đường nét vô cùng gợi cảm trên thân thể người thiếu phụ đang xuân. Cậu học sinh trung học còn cảm nhận được cả hơi hướm đầy kích thích từ tấm thân ngọc ngà của nàng tròn căng nhựa sống. Đôi mắt Triệu Phong dại đi trong khi Tuyết Hoa cúi xuống kéo sát khuôn mặt của Triệu Phong áp lên đôi gò bồng đảo phập phồng êm ấm. Chuyện gì phải đến, đã đến. Triệu Phong trở thành đàn ông trong tay người thiếu phụ trẻ đẹp từ giây phút ấy. Kể từ sau cơn mưa, việc tình tự lén lút qua lại giữa Tuyết Hoa và Triệu Phong tái diễn thường xuyên mà không một ai hay biết cho đến lúc người lính trận đồn xa trở về, thản nhiên đưa nàng cùng đứa con thuyên chuyển đến một vùng đất xa xôi khác, để lại cậu học sinh Triệu Phong ngày đêm tiếc nhớ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ mất hồn.

Rồi theo tháng ngày học hành thi cử, sinh hoạt văn nghệ liên trường, Triệu Phong có thêm nhiều cơ hội thân thiết với các nữ sinh đẹp tựa  những tiên nữ giáng trần, trong đó có hai chị em Mộng Tuyền, Mộng Điệp đang theo học từ một trường nữ trung học danh tiếng. Cùng một lượt, hai chị em đem lòng thương yêu Triệu Phong, khiến chàng không thể khước từ để cũng cùng một lượt đáp lại tình yêu của cả hai chị em. Chuyện tình tay ba diễn ra đã lâu ngày, tuy có kín đáo nhưng rồi cũng bị gia đình của Mộng Tuyền Mộng Điệp hay biết. Thân sinh của hai cô nữ sinh yêu kiều đã đến mách chuyện với gia đình Triệu Phong,  đồng thời thân phụ của hai cô đích thân hăm dọa sẽ đưa nội vụ ra nhờ pháp luật xét xử, khiến cho gia đình Triệu Phong rất bối rối buồn phiền,  chưa biết phải xử trí ra sao cho hợp tình hợp lý thì đúng vào lúc chính phủ đương thời có lệnh kiểm tra trưng binh. Triệu Phong thuộc thành phần sẽ bị trưng dụng vào quân đội nếu năm này chàng không thi đậu tú tài.

Để chạy chữa cho Triệu Phong tránh thoát một lúc cả hai tai họa tình cảm lẫn lính tráng,  bà mẹ của Triệu Phong ngay lập tức,  bí mật gởi chàng ra Nha Trang tiếp tục việc học hành tại nhà của một gia đình vốn là chỗ bạn bè chí cốt với cha mẹ Triệu Phong. Tưởng thu xếp như vậy thì mọi việc sẽ tạm êm xuôi để cho Triệu Phong ăn học đến nơi đến chốn,  lấy được đầy đủ bằng cấp học trình qui định thì sẽ được hoãn lệnh trưng binh. Nhưng tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Chỉ sau vài tháng tạm cư tại vùng biển xanh cát trắng, Triệu Phong bị chính cô con gái rượu của ông chủ nhà là bạn bè mật thiết với thân phụ của chàng phải lòng, yêu chàng một cách say mê đắm đuối đến bỏ ăn bỏ học từng ngày. Hai gia đình lại thêm một phen lâm vào thế kẹt, đành chỉ biết ôn tồn hứa hẹn để cho Ngọc Nữ, cô con gái rượu của ông bạn già yên tâm học hành cũng là một cách giúp cho Triệu Phong an lòng thi nốt cái bằng tú tài phần hai để lỡ có bị gọi lính thì cũng có được chút vốn phòng thân, học khóa sĩ quan như mọi người.

Năm đó Triệu Phong đã may mắn thi đậu tú tài toàn phần. Chàng xin phép cha mẹ nộp đơn vào trường sĩ quan Hải Quân để từ nay lệnh gọi trưng binh sẽ không còn làm cho mẹ chàng phải lo sợ sốt vó vì sợ chàng sẽ bị xung vào trường sĩ quan bộ binh. Câu chuyện tình giữa chàng với cô nữ sinh Ngọc Nữ cũng êm đềm thơ mộng diễn ra trong suốt những năm tháng Triệu Phong thụ huấn tại Nha Thành với những hoan lạc tràn trề của những ngày cuối tuần Triệu Phong cầm tấm giấy "Đi Bờ” (danh từ đặc biệt ám chỉ quân nhân đi phép của Quân Chủng Hải Quân).

Năm tháng dần trôi đến ngày Triệu Phong cử hành long trọng lễ ra trường trong bộ quân phục đại lễ vô cùng oai nghiêm lịch sự với thanh kiếm dài đeo lủng lẳng bên hông tiến lên khán đài tuyên thệ trung thành với tổ quốc cùng một lúc tiếp nhận sự vụ lệnh chàng được tuyển chọn trong số rất ít tân sĩ quan vinh dự đi Mỹ tu nghiệp về hải hành.

Tình yêu và sự nghiệp đè nặng trên đôi vai, Triệu Phong ở vào thế bó buộc phải gác lại chuyện hôn nhân cùng Ngọc Nữ để sau những ngày phép mãn khóa, chàng phải hoàn tất thủ tục xuất ngoại vốn là con đường tiến thân hiếm có đối với các tân sĩ  quan. Chàng phải ra đi, hẹn cùng người yêu cử hành ngày hợp cẩn khi tình hình cho phép lúc đã trở về. Phần Ngọc Nữ cũng nan giải không kém với cái bào thai của hai người đang tượng hình, nàng đành gạt lệ đưa tiễn người yêu dù chưa chính thức kết hôn nhưng đã trao gởi cho nhau những gì qúi nhất của đời làm vợ làm chồng.

*****

Thời gian thấm thoát thoi đưa, xa mặt cách lòng, Triệu Phong giờ đã như bóng chim tăm cá, cánh nhạn thưa dần cho đến khi Ngọc Nữ không còn nhận được tin tức gì từ chàng nữa. Nàng hết sức khổ đau trong khi cái bào thai cứ theo ngày tháng lớn dần mà tác giả cái bầu thì hầu như đà biệt tích. Vì đạo lý gia phong, vì thể diện danh giá gia đình, Ngọc Nữ âm thần gạt lệ tìm đến một bác sĩ sản khoa để giải quyết mối oan trái đang đe dọa ngày đêm trong bụng nàng. Phá cái thai đã gần 4 tháng xong rồi thì tâm tình của Ngọc Nữ dành cho Triệu Phong cũng không còn chút gì lưu luyến, chỉ còn là niềm oán hận mà thôi. Kịp lúc có vài công tử con nhà giàu vốn đã lâu yêu thầm Ngọc Nữ nay đến dạm mặt xin hỏi cưới nàng trong lúc tâm hồn tan nát, Ngọc Nữ chấp thuận kết hôn với một vương tôn công tử một cách dễ dàng không đắn đo gì cả.

Phần Triệu Phong thì con đường sự nghiệp cứ lên như diều gặp gió. Sau khóa tu nghiệp tốt nghiệp ưu hạng, chàng lại tỏ ra xuất chúng với hải nghiệp chuyên môn, được chính tướng tư lệnh Hải Quân Hoa Kỳ đến trao bằng danh dự và lại thêm một lần được tuyển chọn lưu giữ ở lại Hoa Kỳ làm sĩ quan tham mưu cho các khóa học về sau.

Sống một mình nơi xứ người với nỗi niềm bơ vơ hoang vắng như chàng là một điều bất hạnh. Thời gian đầu chàng còn liên lạc thư từ cùng Ngọc Nữ làm điểm tựa tâm hồn, tin thư qua lại cũng xoa dịu được phần nào niềm cô đơn trống trải cho đến khi sự xa cách đã làm cho mọi việc nguội lạnh dần dà thì Triệu Phong đã gần như hoàn toàn chán nản đến chẳng buồn biên tiếp một cánh thư cho người yêu từng thề non hẹn biển ở quê nhà. Chàng vùi đầu vào việc dùi mài kinh sử. Thời gian còn lại trống vắng không biết phải làm gì.  Với khả năng âm nhạc sẵn có, Triệu Phong gia nhập vào một ban nhạc đại hòa tấu để cùng tập dượt và thỉnh thoảng trình diễn chung trước công chúng hoặc đài truyền hình.

Những tưởng như vậy cuộc đời lưu lạc của chàng sẽ tạm yên vui. Nào ngờ, nghiệp lực ái tình nặng nề vẫn cố tình đeo đuổi chưa chịu buông tha cho chàng một bước. Chàng lại rơi vào cái bẫy khốn khổ của tình yêu với cô đầm trẻ Jannet vốn là nữ nhạc sĩ thổi Flute (sáo) trong ban đại hòa tấu của chàng. Cô nhạc sĩ trẻ đẹp gốc Đức này có khuôn mặt và nhân dáng quá sức diễm kiều, lại thêm tánh tình trầm mặc ít nói, hệt như bản chất của những phụ nữ Á Đông. Cô ta ngã trong cơn vũ bão ái tình với Triệu Phong vào một buổi trưa nóng bỏng tại một khách sạn sang trọng trong dịp chuẩn bị cho một buổi đại hòa tấu ban chiều. Triệu Phong cùng Janet hầu như quên đi mọi điều mọi vật chung quanh, quấn quít bên  nhau ân ái mặn nồng cho đến ngày Jannet bình thản nói cho chàng biết:

-  Tụi mình sắp có baby!

Cũng vào khoảng thời gian này chàng nhận được thư nhà do chị ruột của chàng viết sang cho biết,  một trong hai cô nữ sinh hàng xóm là nàng Mộng Điệp đã qua đời cùng với một hoang thai không biết ai là tác giả. Vì quá xấu hổ, Mộng Điệp đã tự quên sinh. Bác sĩ giảo nghiệm đã phát giác Mộng Điệp mang thai khi khám nghiệm thi thể của nàng. Chỉ có Triệu Phong biết đích xác ai là người đã để lại cho Mộng Điệp cái bào thai oan trái đó. Nhưng Triệu Phong tự hỏi,  nếu đã như vậy thì tại sao lại chỉ có một mình Mộng Điệp có thai với chàng trong khi cô chị là Mộng Tuyền cũng từng cùng chàng chung chăn chung gối. Đây có phải chỉ là sự rủi may đối với một nữ sinh thơ ngây như Mộng Điệp?

Triệu Phong không khỏi ngỡ ngàng trước hung tin Mộng Điệp hóa ra người thiên cổ. Chàng cảm thấy ăn năn bối rối trong khi Jannet thủ thỉ bên tai:

-  Nếu honey không muốn tiếp nhận điều này thì đừng quan tâm đến nữa! Thật ra tao cũng chẳng muốn như vậy, có baby trong lúc này thiệt là kẹt, phải không? Tao chưa có chuẩn bị gì cả, lại thêm parent (cha mẹ) tao cũng hủ lậu quá trời. Thôi, để đó rồi tao tính. Dễ mà honey!

Đầu óc Triệu Phong đang quay cuồng trước hung tin Mộng Điệp nên chẳng mấy để ý đến lời thỏ thẻ của Jannet. Chàng chỉ ậm ừ cho qua.

Sau khoảng một tháng Jannet cố ý lánh mặt chàng cho đến ngày nàng gọi cho chàng vào một chiều weekend thật đẹp :

-  Honey! Mình có thể gặp nhau lại rồi. Mọi chuyện coi như êm thắm cả. Từ nay tao không còn có gì phải lo ngại nữa. Hãy đến quán Con Bò Tót cũ với tao nghe honey! I Love you!

Nói rồi Jannet cúp máy,  chẳng để cho Triệu Phong nói thêm lời nào. Gặp lại nhau,   Triệu Phong biết rằng Jannet đã không còn giữ cái thai trong bụng, nàng đã phá nó đi sau ba tháng có bầu. Khi biết rõ rệt Jannet đã giết đi một thai nhi mang giọt máu của mình, Triệu Phong vô cùng tức giận. Từ đó, chàng mất hẳn hứng thú với người nữ nhạc sĩ tài ba, sắc đẹp cá lặn chim sa mà chàng đã có chủ tâm yêu thương gắn bó suốt đời, trong khi Jannet, như phần lớn các cô gái phương Tây, chỉ xem chàng như một người tình chăn gối, đến với nhau trong những cơn thác loạn ái tình, không một chút nghĩa keo son gắn bó.

Từ đó, hai người vẫn chạm mặt nhau trong các buổi hòa nhạc bình thường, nhưng Triệu Phong thẳng thắn khước từ những cuộc hẹn hò chăn gối với Jannet, còn không chút động tâm khi nàng ngang nhiên hò hẹn với một thính giả vai u thịt bắp người Tàu.

Bất đồ vào một đêm sau giờ hòa nhạc, Triệu Phong nhận được bó hoa tươi từ một người cho biết từng đến tham dự những buổi có chàng hòa nhạc. Hoa tặng là một việc bình thường đối với hầu hết những nhạc sĩ tài danh trong ban đại hòa tấu được người nghe yêu thích gởi cho, nếu chàng không nhận thêm một bao thư dán kín với hàng chữ viết rất đúng chính tả và nét chữ rất Việt Nam:

"Gởi Mr. Hoàng Triệu Phong,

Không ngờ em gặp lại anh nơi đây. Chắc chắn anh sẽ ngạc nhiên thật nhiều. Em đã từng tham dự rất nhiều buổi hòa tấu có sự hiện diện cùng tiếng kèn đầy hấp dẫn của anh. Em đã cùng với chồng em - anh Triều - là sĩ quan VN được điều động sang Hoa Kỳ lo việc tiếp nhận các sinh viên sĩ quan Việt Nam sang đây du học. Em hiện cư ngụ tại thị xã Suối biển. Đây là số điện thoại của em. Nếu không ngại, mong anh gọi cho em. Rất muốn nghe lại tiếng nói của anh như khi xưa còn ở quê nhà.

Thân mến,

Phạm Bạch Tuyết Hoa.”

Bức thư ngắn gọn làm cho Triệu Phong dậy lên bao nhiêu điều xúc cảm với những rung động cuồng điên của tuổi chập chững bước vào ngưỡng cửa đời. Như một khúc phim được đem ra chiếu lại rành rẽ như mới hôm qua trong đầu, Triệu Phong nhột nhạt nhớ lại những hình ảnh ngụp lặn điên cuồng trong vòng tay người đàn bà một con tràn đầy sức sống cùng những khát khao nghiến ngấu nàng đã biểu lộ vào mỗi lần có dịp cùng Triệu Phong lén lút ân ái trao tình.

Chàng định bụng không gọi cho Tuyết Hoa như nàng đã yêu cầu mà sẽ viết cho vợ chồng nàng một cái Post Card (thiệp) đúng với tư cách xã giao thăm hỏi, rồi thôi!

Nhưng một buổi sáng tinh mơ, Tuyết Hoa tự gọi đến cho chàng. Sau cú điện thoại ngắn ngủi, Tuyết Hoa đã lừng lững xuất hiện ngay trước ngưỡng cửa của căn chung cư biệt lập dành cho các sĩ quan độc thân nơi chàng cư ngụ. Thì ra Tuyết Hoa biết quá rõ chàng rời bỏ quê hương qua sự liên lạc với gia đình chàng. Nàng cũng có cơ may theo chồng xuất ngoại rồi lặng lẽ truy tìm được chính xác địa chỉ, số điện thoại của Triệu Phong bằng hệ thống điện tử quân bưu hiện đại của Hoa Kỳ. Nàng đã tìm tới và dùng "điện thoại tay” để gọi cho chàng cho nên vừa cúp phone là nàng đã hiện diện y như có phép thần thông biến hoá.

Chuyện gì sẽ phải xảy ra với một sĩ quan trẻ tuổi đào hoa xung động với một thiếu phụ thường phải dồn nhịn những cơn bão tình vì  thường xuyên xa chồng, thêm nữa, nàng và Triệu Phong đã từng có với nhau những lần hẹn hò tràn đầy ân ái? Hai kẻ cô đơn xa nước xa nhà, gặp lại nhau như cá gặp nước. Có là những kẻ bại liệt, họ mới có thể chế ngự được cơn thịnh nộ của xác phàm.

Cuồng loạn rồi thì cũng đến lúc họ phải nghỉ ngơi. Họ kể lại cho nhau nghe những vấn vương dằn vặt từ phút phải xa nhau cho đến bây giờ. Và điều trọng đại đối với Triệu Phong hơn cả là Tuyết Hoa, sau những phen ngụp lặn mải miết trong thú xác thịt thầm lén với Triệu Phong, nàng cũng có thai với chàng. Nhưng để tránh cho chồng khỏi sự ngờ vực có thể đưa đến thảm cảnh tan nát gia đình, nàng cũng tự tìm cách phá cái thai trước khi nó tố cáo rõ ràng với chồng của nàng về kết quả cuộc tình vụng trộm với người trai trẻ Triệu Phong.

Nghe Tuyết Hoa nhắc đến chuyện này, Triệu Phong chỉ còn biết thở dài ngao ngán và tự hỏi tại sao vì  cứ  mãi vô tình mà chàng đã gây nên nhiều điều nhẫn tâm như vậy? Ít lắm cho đến ngày hôm nay, đã có bao nhiêu người đàn bà đã có thai với chàng rồi tự ý giết nó đi như  tự ý xóa bỏ một trở ngại chưa có khả năng hiện diện hoặc chống đối trong đời sống.

Trước hết là chị Tuyết Hoa rồi đến Mộng Điệp, rồi Ngọc Nữ, rồi Jannet  đã quá rõ ràng với những vụ phá thai mà họ có dịp để nói cho chàng được biết. Còn những  cuộc tình sớm nở chiều tan, ù ù cacï cạc hững hờ với Aùi Liên, Thanh Thanh, Đào Nguyên, Châu Diệp, Thúy Phương... , hay những người đàn bà bán buôn xác thịt trên những khúc quanh đời mà Triệu Phong đã có lần ghé lại mua vui một vài trống canh,  từ trên quê hương cho đến các địa danh ở nước ngoài mà chàng không tài nào có thể nhớ hết.  Hoặc họ không còn dịp nào tiết lộ với chàng thì sao? Kể làm sao cho hết được trên những đầu ngón tay! Nói làm sao cho đủ những con số thương vong oan nghiệt của những thai nhi vô tình vô tội mà chính chàng là thủ phạm chánh yếu để lại trong thân thể của những người đàn bà đã hiến dâng thân xác cho chàng trong những cơn khát khao dục vọng vì cái mã, cái tài văn nghệ trí thức, cái hào hoa phong nhã, ăn nói duyên dáng, cái mệnh số đào hoa của chàng?

Chừng đó năm tháng vào đời là chừng đó những người đàn bà đã cùng chàng chung chăn chung gối và chừng đó những hài nhi không hề được quyền lên tiếng khóc chào đời để rồi mãi mãi phải ngậm ngùi trôi dạt thiên thu trong cõi u minh tăm tối, không được sinh ra để nhận lấy kiếp người, cũng không được quyền ghi danh lại ở sổ trời để còn cơ hội tái sinh theo dòng thiên mệnh.

Những oan hồn uổng tử đó rồi sẽ phiêu bạt nơi đâu trong suốt cõi ta bà. Chúng sẽ trở thành những hồn ma bóng quế vất vưởng từ những bờ bụi khóm cây, lang thang đây đó đêm ngày, bơ vơ khốn khổ, đói lạnh trăm chiều mà không một ai ngó ngàng chăm lo săn sóc, không hề có ai có cách nào cải hoàn được mệnh số cho chúng để chúng mãi mãi là những vong hồn!

Các tin liên quan
- Chiếc gương "quỷ ám" - bí ẩn lạnh người
- CHA CÓ SỮA CHO CON BÚ
- Khu huyệt đá bí ẩn trên vách núi Trung Quốc
- Giải mã điều 'thần bí' trên bầu trời Việt Nam
- Cuốn Phim Về Cuộc Đời
- Gia đình sống với xác chết người thân suốt 6 tháng trời với hy vọng hồi sinh
- Những hiện tượng lạ trên bầu trời được camera ghi lại
- CON GÁI CON ÔNG CẢ HIÊU Ở CÀ MAU (VIỆT NAM)
- Thế giới khi xưa - DÒNG-DÕI THIÊN THẦN
- Người Kỹ Sư Hoa Kỳ FRANK M. BALK
- Những hiện tượng kỳ lạ sau thiên tai
- Phát hiện "tảng đá bay" tại Trung Quốc
- NHỮNG NGƯỜI ÐI VÀO QUÁ KHỨ
- Những điều bí ẩn đánh đố loài người
- Những đám mây lạ trên bầu trời
- Thế giới khi xưa - NHỮNG MÁY BAY ÐỜI THƯỢNG CỔ
- Chú ngựa tí hon mắc bệnh lùn nhưng vô cùng dễ thương
- Cậu bé có thể hút kim loại sau tai nạn điện giật
- Danh Tướng GEORGE S. PATTON
- Một lượng lớn bóng vũ trụ bí ẩn rơi xuống Namibia
Total comments: 0
avatar