× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Main » Articles » Chuyện tâm linh

HỒN CŨ TÌNH XƯA (Phần 1)
Tự cổ chí kim, chưa cần so sánh đến phước hạnh khác biệt giữa hai phái nam và nữ. Khi một người đã được sinh ra với dung mạo nhân dáng vừa đẹp đẽ vừa sang giàu, lại vừa thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc, trâm anh thế phiệt, kín cổng cao tường đã là một điều ai ai cũng hằng mơ ước, ai ai cũng thường xem đó như một số mệnh hiếm hoi. Nhưng từ lúc chập chững vào đời với bao nhiêu vui buồn sướng khổ, biến đổi thăng trầm cho đến khi chiều tàn bóng xế, nằm xuống, Phải bó buộc gác lại những vô hạn của kiếp người. Chừng đó mới hay, số phần may rủi đích thực diễn ra trong đời sống của một con người.
Câu chuyện có thực người viết kể về một người con gái nhan sắc tuyệt trần, giàu sang phú qúi, trưởng thành trong một gia thế tiếng tăm lừng lẫy, thụ hưởng mọi ước vọng giàu sang phú qúi, đến tuổi trung niên phải đón nhận những hậu quả vô hình, cũng chỉ vì cô gái này không bao giờ quan tâm đến việc tu tâm dưỡng tánh, kiêu căng ngạo mạn và bản chất tham lam ái dục khác người.

Đối với một con người lúc sinh thời chỉ biết chú trọng tới phần phụng sự và phát triển vật chất thường hằng mà xem thường, xao lãng việc tu dưỡng, vun bồi cho lãnh vực đạo hạnh, vốn là điều vô cùng quan trọng và cần thiết lâu bền thì trái tim và tâm thức của họ sẽ không còn chỗ để cho phần đạo đức và tâm linh phát triển, ngự trị. Thân tâm tự nhiên trở nên ích kỷ, vô tích sự, ăn bám và chẳng thể tạo ra được lợi ích cụ thể nào cho bản thân, gia đình và xã hội ngoài việc ăn ngon mặc đẹp và ngụp lặn trong biển ái hồ tình...
Trúc Thanh - tên người con gái vừa đẹp lại vừa giàu sang quyền quí, luận theo tướng pháp, cô thuộc loại hồng diện ắt đa dâm, mắt phượng mày dài long lanh ắt tinh ranh đa trá, da thịt vừa mềm mại, vừa ưng ửng hưng phấn ắt là loại tướng mạo của phường phụ nữ phong trần, thích ăn ngon mặc đẹp, suốt đời chỉ mong muốn mọi người, nhất là những người khác phái cúi đầu phụng sự, không bao giờ nghĩ đến sự công bằng, tương trợ... Có thể nói, cuộc đời vật chất của cô quá lý tưởng lại thêm diện mạo đổ nước nghiêng thành, chim sa cá lặn của cô không chỉ là đối tượng thèm thuồng khao khát của các cô gái cùng độ trăng tròn, mà đối với hàng thanh niên nam tử thời đó, không chàng trai nào không nuôi giấc mộng rắp ranh bắn sẻ hoặc ngày đêm thầm mơ trộm ước được cùng cô chung khúc nhạc đời, cùng nắm tay tung tăng dập dìu dạo bước trong vườn xuân ngập tràn hoa bướm.

Cô là người đẹp nhất trong số năm chị em gái thuộc gia đình quyền thế uy danh, lại tài hoa văn hay chữ tốt, ngôn ngữ đối đáp lanh lợi, thông minh sâu sắc khác thường, chẳng những cô có trí tuệ rất bén nhạy, mưu mô quyền biến, vượt trội hẳn bốn chị em khác trong gia đình, cô còn là người sớm biết tận hưởng mọi lạc thú, sớm biết xử dụng nhan sắc của mình như một vũ khí sắc bén để chinh phục và sai khiến những người khác phái phải qụy lụy, luồn cúi răm rắp làm theo mọi ý muốn của mình.

Có điều, bên trong diện mạo cao sang đài các đó, tánh tình của cô kiêu ngạo và khắc nghiệt lạ thường. Cũng bởi mấy chị em của cô được sinh trưởng trong một gia đình khá giả, vừa đẹp vừa giỏi, được mọi người thân sơ luôn luôn chiều chuộng từ khi còn tấm bé cho nên các cô rất đỗi hống hách, miệt thị khinh người. Đến khi trưởng thành thì các cô, nổi bật nhất là Trúc Thanh, giống như cành cây đã quá thời có thể uốn nắn, từng tuổi đời khôn lớn, cô càng tỏ ra là một người tinh ranh quỷ quyệt và đầy rẫy tham vọng, từ tham vọng danh vị tiền tài cho đến những ước muốn nhục dục mà chính cô tự biết, chẳng có ai và cũng chẳng cách nào có thể thỏa mãn được những ước vọng ghê gớm luôn luôn sôi sục ngấm ngầm bên trong thể chất đầy sinh lực cuồng loạn của cô.

Đến tuổi cặp kê, mấy chị em của cô, người nào cũng đẹp đẽ nõn nường, lôi cuốn tấp nập đàn ong lũ bướm, các cô thường bàn bạc trao đổi cho nhau từng mưu thần chước quỷ chủ ý nhằm khuất phục đám thanh niên háo sắc đa tình để biến họ trở nên những con thiêu thân mù quáng, sẵn sàng dâng hiến đời trai làm nô lệ để cho các cô và nhất là Thanh Trúc lợi dụng trắng trợn và sai khiến thẳng tay. Cứ theo quan niệm dại khờ, tối tăm nông cạn, hẹp hòi và ích kỷ của các cô, thì người chồng tương lai do các cô chọn lựa để trao thân gởi phận, dù các cô có thật tình yêu thương hay chỉ kết hôn theo những mưu đồ đã được các cô an bài, hoạch định theo lý trí, đều phải hết lòng thần phục, đều phải cúc cung tận tụy làm thân nô lệ cho các cô để chiếm được chỗ đứng của một tình nhân hay là người chồng đầu ấp tay gối sau này.

Chính những điều này đã khiến xui cuộc sống tâm linh tình cảm của các cô, về lâu về dài, trở nên nghèo nàn cằn cỗi để rồi sau thời gian chìm ngập trong hương lửa mặn nồng của thuở ban đầu thơ mộng, người đàn ông chợt tỉnh mộng ái ân, từ từ nhận ra chân tướng yêu ma đáng sợ của người đàn bà xinh đẹp nhưng tâm hồn thì quá khó khăn khắc nghiệt, lại gian dối điêu ngoa, biết khôn khéo che đậy tất cả những ý đồ đen tối bên trong dáng vẻ đẹp đẽ dịu dàng, họ chẳng lưu luyến gì, vội vã tìm kế thoát thân để lại cho các cô một thực trạng bẽ bàng, niềm canh cô mồ quả từ đó đã đến chiếm ngụ đời sống các cô cho đến khi bước hẳn vào trong vòng tiêu tan khổ lụy từ lúc nào cũng không hề hay biết. Nếu không kịp thời tỉnh ngộ, thiếu chút nữa, có thể tiến thẳng đến chỗ tàn tạ phũ phàng.
Mười tám tuổi thông thường, tâm hồn các cô gái còn thơ ngây hồn nhiên mơ mộng, nhưng đối với cô gái trẻ đẹp Trúc Thanh đã tỏ lộ đầy lòng đam mê tham ái, cô dẫn dụ tình nhân, tự ý cho phép anh ta bẻ khóa động đào, chỉ đường dẫn lối cho "con ong am tỏ đường đi lối về”. Từng đêm ngày lén lút vầy cuộc mây mưa, chìm đắm ngụp lặn trong biển ái sóng tình với một người thanh niên lớn hơn cô vài tuổi, nhưng trong thâm tâm, cô vẫn xem anh ta như một phương tiện chỉ để hưởng thụ giải khuây, một tên nô lệ không hơn không kém để cô sai phái và thỏa mãn dục tình. Trái lại, đối với tâm tình ngây thơ trong sáng của người thanh niên tên Đạt, Trúc Thanh là một thần tượng của mối tình đầu. Đạt tự cho rằng anh có được diễm phúc hơn người mới lọt được vào mắt xanh của cô tiểu thư diễm kiều và đồng điệu, tuy rằng cô ta có hơi khó tính, Đạt suy luận, cô ta đã chẳng chí tình tự ý dâng hiến trọn vẹn thân xác trinh nguyên cho anh khi tình yêu hai người mới vừa chớm nở? Cho nên Đạt xem đó như một bằng chứng đích thực của tình yêu, anh càng đem tâm quí trọng, thương yêu và chiều chuộng cô hết lòng không chút e dè suy nghĩ.
Đạt thường bộc lộ với Trúc Thanh :

- Em là người yêu lý tưởng của anh trong đời. Bất cứ điều gì làm cho em được vui lòng toại ý, anh cũng sẵn sàng, kể cả mạng sống của anh...

Nghe những lời yêu đương nồng nàn tha thiết của Đạt, trong dạ Trúc Thanh đã thừa hiểu, nhưng Trúc Thanh giả bộ hồn nhiên. Nàng kín đáo quay mặt để che dấu nụ cười vô cùng thâm độc :
- Anh nói thì phải nhớ lời, đừng có làm những gì khiến cho em phật ý, em sẽ giận cho coi... Em đã thương anh như thế nào, chắc anh đã rõ! Nếu không thì sao em lại dâng hiến cả cuộc đời con gái trong trắng cho anh?

Giọng nói Trúc Thanh êm ái thỏ thẻ như có sức chinh phục lạ thường, hồn phách Đạt lâng lâng bay bổng trong niềm hạnh phúc tràn trề của người con trai vừa tròn tuổi lớn. Đúng là Đạt "chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”.

Anh tự hứa với lòng, sẽ không bao giờ dám để cho Trúc Thanh bị phật ý, kể cả sự việc đã bao tháng dài liên tục chiều chuộng ý muốn Trúc Thanh, miệt mài trong thú giao hoan xác thịt đến bải hoải rã rời, anh vẫn không một lần dám cưỡng lại, chỉ biết dốc lòng thần phục Trúc Thanh. Đạt cho đó như một thể hiện, một cách tận hiến cho tình yêu, là hạnh phúc của cả hai người, đến nỗi thân thể Đạt dần dần khô cạn tinh lực, sắc diện ngày càng nhợt nhạt bơ phờ hiện rõ trên gương mặt của người con trai vốn đang ở tuổi tràn trề sức sống, điều đó, khiến Đạt, vì quá đỗi đam mê, anh cũng chàng màng! Bởi vì thâm tâm Đạt, anh thật lòng thật dạ yêu cô và anh đã tự nhủ, bất cứ lúc nào anh cũng có bổn phận phải thần phục, chiều theo mọi khao khát của người yêu. Đạt vẫn thầm mơ mộng, gắng sức làm vui lòng Trúc Thanh, chừng đợi ít năm, sau khi anh đỗ đạt thành tài, khi cả hai đã bước đến ngưỡng cửa trưởng thành thật sự, anh sẽ xin cha mẹ hai nhà tác hợp lương duyên để cho anh và Trúc Thanh được sống bên nhau hạnh phúc suốt đời, yên vui đến thuở đầu bạc răng long bên người vợ kiều diễm mà ai nấy cũng phải ao ước trầm trồ.

Nhưng cuộc đời và những khát vọng dục tình của Trúc Thanh vốn là một cái hồ sâu không có đáy, một đại dương vô hạn, cho dù anh có gắng sức và sẵn lòng hy sinh chiều theo mọi ước muốn của người yêu đến đâu đi nữa, thân xác và tinh thần của Đạt cũng chỉ là cái giới hạn nhỏ nhoi thường tình. Anh tự đem cái vô hạn nhỏ nhoi của bản thân trải ra trước cái vô hạn mênh mông của Trúc Thanh và của cuộc đời, thì có khác nào lấy cái không đem so với cái có, lấy cái hẹp mà ví với cái vô biên, giống như rất nhiều người không biết tự đo lường cân nhắc, nên chẳng bao lâu anh đã rước lấy thảm họa vào thân bằng sự ra đi vĩnh viễn của một kiếp người. Đạt bị kiệt lực, rồi vướng phải phải bệnh lao. Đáng lẽ, ngay khi phát hiện được điều này, Đạt phải biết cam lòng tự chế, tịnh dưỡng thuốc thang và xa lánh ngay các cuộc truy hoan tai hại. Nhưng vì đã quá mê man với tình yêu ban đầu ngập đầy thú tính, nên chẳng bao lâu, bịnh tình tiến đến giai đoạn nguy khịch sau cùng, anh bị ho ra máu nhiều lần, sức khỏe và tinh thần suy sụp nhanh chóng như một chiếc xe đổ trên triền dốc thẳng đứng, có muốn thắng lại cũng không kịp nữa rồi!

Anh nhắm mắt qua đời chết yểu trong khi người yêu Trúc Thanh của anh mới vừa tròn mười tám, vẫn nhởn nhơ chẳng chút tiếc thương. Trong ý nghĩ thầm kín của Trúc Thanh, nàng đã sắp đặt cho một cuộc tình mới, trong khi tâm tưởng của người con trai vắn số vẫn còn xây biết bao mộng đẹp, vẫn còn tha thiết yêu dấu Trúc Thanh, ngọn lửa tình ái vẫn còn long lanh nóng bỏng trong tâm hồn, và đành ngậm ngùi mang theo về bên kia thế giới. đạt giống như kẻ bị chết oan ...

*****

Như hàng triệu người tỵ nạn VN khác, Trúc Thanh lưu lạc nơi xứ người với những tháng năm vô định. Nhưng đối với nàng, Trúc Thanh không bỏ mặc thời gian, nàng biết khôn khéo xử dụng nhan sắc và những tinh ma của một người đàn bà đầy mưu sâu kế hiểm, biết lợi dụng đám đàn ông si tình lúc nào cũng vây quanh và sẵn sàng hết lòng cung phụng tiền bạc vật chất để nàng có một cuộc sống sung túc nhàn hạ hơn người, ngày đêm nàng nhởn nhơ hưởng thụ đời sống trăng hoa vật chất như một phụ nữ lắm bạc nhiều tiền.
Nhưng sau những tháng năm bồng bềnh dâu biển, trải qua la liệt nhiều mối tình cùng những ngày đêm chìm đắm trong trụy lạc giao hoan với hết người này đến người khác, đúng là một cách sống sa đọa, hoàn toàn dựa trên nhục dục, yêu cuồng sống vội, quên hết đạo lý tương lai, Trúc Thanh vẫn luôn ngùn ngụt một lòng kiêu ngạo, vẫn những tham vọng cùng cường độ khao khát của xác thân chẳng có dấu hiệu giảm bớt chút nào. Tuy nhiên, nàng có đủ khôn ngoan để biết rằng, đối với một người đàn bà đẹp sống đơn thuần một mình nơi xứ lạ quê người là một điều không ổn thỏa cho dù nàng có khéo léo ngụy trang che đậy cách mấy cũng khó mà tránh được những đàm tiếu dị nghị của những kẻ chung quanh, nhất là vào những năm tháng đầu tiên khi mới vừa đặt chân đến xứ sở này. Và nàng nhận ra, đã đến lúc Trúc Thanh phải tự xem xét lại đời tư của mình. Nàng thừa khôn ngoan để hiểu, nếu muốn che dấu những khát vọng dục tình lúc nào cũng sục sôi trong xác thân của người đàn bà sang trọng và đầy dâm đãng cần được luôn luôn thỏa mãn, chỉ có một cách hợp lý và dễ dàng nhất là kiếm một người đàn ông nào đó để núp bóng làm vợ chính thức của ông ta, rồi sau đó nàng tha hồ tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm, nhất thiết, không cần phải quản ngại sự dèm pha.

Điều này, đối với một người đàn bà vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, có dư thừa điều kiện lại lịch lãm như Trúc Thanh, quả là việc quá dễ dàng không phải chỉ đối với những người đàn ông tỵ nạn mà đời sống tình cảm tha hương vốn rất lênh đênh thiếu thốn, giống như đang sống giữa thời kỳ đổi đời "gạo châu củi quế”, lúc nào cũng ước mong tìm được một người khác phái để ấp ủ thương yêu, mà với những điều kiện thuận lợi của Trúc Thanh, ngay cả với những người đàn ông thuộc thành phần các sắc dân khác, rất giàu sang phú quí, nếu muốn một cuộc phiêu lưu, Trúc Thanh cũng vẫn có thể chinh phục họ một cách dễ dàng. Nhưng nàng không dại gì chọn lựa đi vào con đường "đồng sàng dị mộng” đó với đầy những khác biệt ngôn ngữ, tập quán, thể chất ...

Thời gian lưu vong tỵ nạn qua đi kể cũng khá lâu rồi, ít gì cũng đã gần hai mươi năm có lẻ, khoảng thời gian dư đủ cho nàng và tất cả mọi người VN làm ăn sinh hoạt tại xứ này có thể nhận rõ chân tướng của một xã hội hiện sinh, của những người đàn ông nước ngoài, họ từng đã tôi luyện trong một bộ máy phồn vinh siêu tốc với tập quán cố hữu nhằm tận hưởng vật chất và tôn sùng chủ nghĩa cá nhân.

Từ những hiểu biết thấu đáo đó, trong quan hệ bạn hữu thân sơ với một số bạn hữu đồng phái tại xứ này, nàng đã chứng kiến và chia xẻ không ít những hồi chung cuộc của các mối quan hệ tình cảm, các cuộc hôn nhân dị chủng để rồi, sau những thực tế quá nhiều khác biệt cả về văn hóa lẫn thể chất, những người đàn bà đã nói, đành chọn lấy giải pháp sau cùng là trở lại với những gì thích hợp của quê hương với ước vọng "lá rụng về cội, ... về tắm ao nhà vẫn hơn...”, họ sẵn sàng quay lại với những bình dị đáng quí và mang giá trị lâu bền của tình tự Việt Nam. Đã hiểu biết quá rõ như vậy rồi, tuy là một người đàn bà cuồng nhiệt và chủ trương ích kỷ cá nhân, Trúc Thanh cũng đâu dại gì ngụp lặn rong chơi trong bối cảnh dị biệt đó để có thể rước lấy những thảm họa, ít nhất cũng sẽ có những tác dụng không tốt đối với thể chất nhỏ bé của hàng phụ nữ Á đông!

Thật ra, ở những năm tháng đầu tiên nơi xứ người, vừa chạm mặt với những lôi cuốn rẫy đầy trong một đời sống hoàn toàn tự do đổi mới, vai trò và chỗ đứng của người phụ nữ được xưng tụng và rất mực tôn vinh - cho dù chỉ tôn vinh trên bình diện ngôn ngữ - thêm nữa, một số đàn ông VN chưa mấy thức thời, vẫn bám giữ lấy những tập quán sai lầm, chồng chúa vợ tôi, cá tánh lại hay khó chịu chấp nê, eo sèo, ghen tuông bóng gió lôi thôi, khiến cho quan niệm của những phụ nữ tân thời, đang nồng nhiệt hăm hở hội nhập và đón chào cuộc "cách mạng giải phóng” thường không được hoàn toàn toại ý, cho nên đã có một thời, Trúc Thanh nhắm mắt lao vào thử lửa cho biết đá biết vàng. Nhưng rồi sau chót, nàng thấy khó lòng "hội nhập” nổi với cung cách hưởng lạc thiếu bóng dáng tình cảm thương yêu, không có tương lai định hướng, với những lần hẹn hò ăn chơi chí mạng, phóng đãng đổi chác qua tay không để lại chút nghĩa ân tình, ngụp lặn thâu đêm suốt sáng để rồi mạnh ai nấy sống, mạnh người người đi... Nàng sực tỉnh, vội vã quay gót tạ từ, trở lại với những gì quen thuộc và rất đỗi Việt Nam.

Nhìn ngắm đời sống tỵ nạn rải rác chung quanh, giờ đây mọi cục diện đã khá vững vàng, người người thịnh vượng no cơm ấm áo. Nhưng đại phú do thiên, tiểu phú do cần. Bản chất cần kiệm vốn là huyết thống được cha ông un đúc lưu truyền đã giúp cho mọi người tỵ nạn tuy không trở thành đại phú, cũng đạt đến hàng tiểu phú với một cuộc sống tươm tất đường hoàng. Duy chỉ có phần đời tình cảm, chỉ có phần đời tinh thần nặng về ân tình về nghĩa khí thì xem ra hiếm hoi thưa thớt. Vì thế, phía đàn ông, nhiều lúc rất "bấn” với việc tìm kiếm một người khác phái đúng với lòng kỳ vọng để mong cùng chung vai sát cánh xây đắp mộng uyên ương.

Biết bao nam nhi sang đây chí thú làm ăn, học hành thi cử đỗ đạt thành tài, bạc tiền trên thương trường hoặc danh vọng có thể kiếm ra, lâu năm góp lại hóa thành những anh tiểu phú do cần, nhưng về mặt đàn bà, thì tìm mãi vẫn chưa gặp được một người vừa ý, một ý trung nhân như trong mộng tưởng của đời mình. Có nghĩa là, đối tượng đầu tiên phải là ngưới đàn bà có ít nhiều nhan sắc, nhân dáng phải lịch duyệt thanh tao, có ăn có học đàng hoàng, từ trong nhà ra đến xã hội phải là người đàn bà toàn hảo, khiến cho mọi người ngưỡng vọng vì nể.

Thật ra, điều quan trọng nhất trong tâm tư phái nam là có được một người khác phái để mà ấp ủ thương yêu, để cho đời sống tâm tình khỏi cô đơn nguội lạnh, để mà chia xẻ nương tựa lẫn nhau. Hóa nên, đối với Trúc Thanh, nàng quả là một đối tượng then chốt mà hầu hết đàn ông đang dõi mắt kiếm tìm. Cho dù họ kiếm tìm với ý đồ trăng hoa bỡn cợt hay kiếm tìm với dụng ý chân thành cưới hỏi đem về để thương yêu phụng dưỡng như một báu vật trân quí thì hiển nhiên, nàng cũng đã khiến cho nhiều đấng đàn ông bao phen ngẩn ngơ mê mẩn với những giấc mộng vàng. Hóa nên, Trúc Thanh trở thành người phụ nữ đi tìm một người chồng "như ý” để ngụy trang. để mặc tình thi hành thao túng những bản ngã tham vọng cá nhân, chứ người đàn ông không thể áp đặt sự chọn lựa kiếm tìm đối với cá nhân một người tài sắc vẹn tòan như nàng.

Chẳng bao lâu sau khi có ý định như vậy, Trúc Thanh đã dễ dàng tìm ra đúng người chồng rập theo "khuôn mẫu” của nàng. Đối với sở trường cố hữu của người đàn bà khôn ngoan ngay từ buổi đầu đời mới lớn và nhiều kinh nghiệm sau những năm tháng thăng trầm, rõ ràng nàng là người thừa quyền năng chủ động. là người nắm chìa khóa mở cánh cửa lòng, sẵn sàng phất tay đưa người đàn ông này vào bẫy sập của lâu đài tình ái. Ông Phục, tên người đàn ông không biết là tốt số hay vô phước đã lọt được vào mắt xanh của Trúc Thanh. Ông góa vợ, lại là một doanh gia tăm tiếng thành đạt đương thời. Suốt cả cuộc đời của ông Phục, có lẽ chỉ có hai điều khiến cho ông quan tâm và cũng là điều khiến cho ông trở thành người có tiếng tăm nhiều nhất, đó là sự thành công tột bực trên thương trường với những chiêu thức kinh doanh khôn khéo biết nhìn xa thấy rộng và điều thứ hai sau này là tấm lòng sủng ái chiều chuộng và cung phụng Trúc Thanh đến độ gần như mù quáng dại khờ.

Bạn hữu của ông, có những người lọc lõi trên cả tình trường lẫn thương trường, không phải là đã không có lần nửa đùa nửa thật, nhắc nhở ông về những thủ đoạn thâm sâu bí hiểm của những người đàn bà đẹp thuộc tầng lớp của Trúc Thanh, nhưng ông chẳng quan tâm. Ông thản nhiên phớt lờ với ý nghĩ cho rằng đã là vợ chồng ưng thuận lấy nhau có hôn thơ hôn thú đầy đủ hợp pháp thì chẳng nên qúa đa nghi, hẹp hòi xét nét với nhau để mà làm gì. Vả chăng, Trúc Thanh, người vợ trẻ đẹp của ông, từ khi lấy nhau, bao năm tháng qua rồi, nàng đã chẳng từng tỏ rõ cốt cách khả ái chừng mực và rất nghiêm chỉnh đúng tư cách của một mệnh phụ là gì. Đâu có phải lúc nào ông cũng thường có mặt ở nhà với vợ. Đâu có phải quanh năm suóùt tháng ông lẩn quẩn làm ăn buôn bán chỉ ở trong đất Mỹ. Ông từng đã có những ngày tháng vì sự phát triển thương vụ, phải đi xa ra các nước bên ngoài. Có khi phải ở lại những nước này đến một vài tuần hoặc là một tháng, nào đã có chuyện gì? Bạn bè của ông thật là đám người lo xa mnhảm nhí! Có lúc nào, ngày đêm nào, ông và Trúc Thanh, vợ ông lại chẳng liên lạc mật thiết với nhau qua hệ thống điện thoại viễn liên y như lúc ông đang có mặt ở nhà.

Hơn ai hết, ông Phục cho rằng ông là người hiểu biết rất rõ tâm tánh cùng những sở thích riêng tư của vợ. Có sở thích nào của Trúc Thanh mà ông chưa hề nghe nàng chân tình thổ lộ. Có thói quen nào của nàng mà ông đã không từng một hoặc nhiều lần nhận ra. Trúc Thanh xinh đẹp quyền qúi, lại là vợ của một người tiếng tăm giàu có như ông cho nên nàng giống như một đóa hoa tươi mát, luôn cần đến những săn sóc đầy đủ dịu dàng trong một hoàn cảnh qúi phái riêng tư. Cuộc sống của nàng cần phải có những cung ứng dư dả cùng những uy quyền của một người đàn bà giàu sang phú quí. Nàng lại không phải loại đàn bà thích đến những nơi chốn ăn chơi hạ tiện, chung đụng với những chỗ đông người.
Khi ông có mặt ở Hoa Kỳ, ngoài những giờ tất bật điều hành nhân sự và các cơ sở kinh doanh, hoặc những dịp phải xã giao trà đình tửu hội, ông phải tham dự một mình vì Trúc Thanh không thích hiện diện tại những nơi huyên náo, nàng thích ở nhà hoặc đến những khu thương mại sang trọng để giết thời giờ, lúc tài xế đưa ông về nhà, một căn nhà khang trang biệt lập nằm trên một ngọn đồi soi hướng ra mặt biển trong một khu vực của giai cấp thượng lưu, là lúc Trúc Thanh tươi cười vồn vã hiện ra giữa khung cửa của ngôi biệt thự biệt lập nguy nga đồ sộ, nàng đón ông với một khuôn mặt tươi tỉnh hân hoan, một dáng dấp sang cả chừng mực vô cùng, khiến cho ông vừa hài lòng vừa hãnh diện, tự cho mình là người đào hoa tốt số. Vào những dịp ông Phục phải bay ra nước ngoài, đi "oversea” để đích thân ký kết các văn kiện thương mại thì như đã nói, tiện nghi truyền thông hiện đại tân kỳ, bất cứ lúc nào, kể cả trên phi cơ hay ngoài đại dương xa tít, cần chuyện vãn thăm nom, nhắc nhở lo lắng cho nhau chuyện gì, ông và vợ ông đều có thể thực hiện ngay lập tức và quá dễ dàng. Cho nên ông rất yên lòng ra đi mà chẳng có chút bận tâm nào cần phải quan ngại, kể cả mối bận tâm về việc săn sóc, hầu hạ chu đáo cho Trúc Thanh thì trong nhà cũng đã có thuê mướn riêng một người tài xế nữ và đầy đủ những người ăn kẻ làm. Chỉ cần nhẹ nhàng lên tiếng, mọi ý muốn, mọi sai khiến của Trúc Thanh phải được răm rắp thi hành.

Không có ai biết được rằng, đàng sau một cuộc sống yên lành và điều hòa vương giả, đằng sau những mẫu mực trung trinh của một người đàn bà xem ra đầy mực thước do tài ngụy trang khôn khéo của Trúc Thanh, không một ai có thể ngờ vực hoặc hay biết về đời sống tình dục rất thác loạn và sa đọa của nàng. Lẽ đương nhiên, ông Phục chồng nàng thì lại càng tin rằng Trúc Thanh, người vợ mà ông nhất mực tín cẩn thương yêu lại đã được ông ưu ái dành cho tất cả mọi ưu tiên cung phục vô cùng đầy đủ, kể cả về phương diện ái tình. Nàng đâu còn thiếu thốn thứ gì để mà thèm muốn điều nọ chuyện kia.

Phần Trúc Thanh, như đã diễn tả ở phần trên, nàng thuộc loại đàn bà khát dâm vô độ, tầm
cỡ như ông Phục, dù ông thường tự hào với khả năng sinh lý của một người đàn ông dạn dày kinh nghiệm, làm sao ông có thể hóa giải được những cơn khao khát thường xuyên của người vợ đa dâm. Với sự hiểu biết chưa đến độ tận cùng thấu đáo của một người đàn ông tuy từng tự hào về thể chất, về khả năng xác thịt cũng như về những mưu lược rất khôn khéo trên thương trường, làm sao ông Phục có thể ngờ được rằng mực độ ái ân mà ông đã tận tình đem lại cho Trúc Thanh, hợp chung với cả những phương thuốc cường dâm siêu đẳng của các danh y lừng lẫy, cũng vẫn chỉ đưa đến một khả năng tương đối với một bản chất khác thường như của Trúc Thanh. Vì vậy, ông Phục cho dẫu có thường phải đi vắng hay ở nhà thì con ma dâm loàn trong xác thân của người vợ ông hằng tin yêu cưng quí vẫn trỗi dậy như thường, nhưng ông làm sao hay biết.

Mà cũng không một ai có thể biết được rằng, Trúc Thanh lúc nào cũng đã tự khéo léo an bài một đời sống tình dục riêng tư theo một nhịp độ vô cùng trụy lạc, kể cả lúc nàng chưa nhận lời làm vợ ông Phục trước kia. Chỉ có điều, lấy ông rồi là Trúc Thanh đoạn tuyệt hẳn với những ngày đêm ngụp lặn trong bể dục với cả những người nước ngoài, lấy ông là một cách vô hình chung nàng biến ông thành một tấm bình phong hữu hiệu che phủ để cho nàng hưởng thụ tận cùng đời sống ái ân với những người đàn ông dù vô tình nhưng rất hoan hỉ rơi vào lưới bẫy để phục dịch cho nàng. Từ ngày chính thức làm vợ ông Phục, tiền bạc phương tiện có đủ trong tay, nàng đã nhiều lần kín đáo chung chạ mây mưa một lúc cả chồng, còn với hai người đàn ông khỏe mạnh khác.
Các tin liên quan
- Bé gái rơi từ ban công tầng 4 sống sót kỳ diệu
- Làng
- Thế giới khi xưa - NHỮNG THIÊN THẦN
- Người Piltdown: Vụ lừa đảo lớn nhất về tiến hóa
- 'Siêu linh kỳ bí' làm các nhà khoa học bó tay
- Nàng Áo Xanh
- Cicada 3301 - Tổ chức bí ẩn nhất trên mạng Internet
- Thế giới khi xưa - ÐỜI SỐNG TRÊN ATLANTIS
- Những Sự Trùng Hợp Lạ Thường
- “Người hóa sói” ở Thái Lan
- Tranh cãi về bãi đá bí ẩn
- Một lượng lớn bóng vũ trụ bí ẩn rơi xuống Namibia
- MA QUÁ GIANG Ở VIỆT NAM
- Vật thể bay lạ tại Trung Quốc vẫn là bí ẩn
- Lời Nguyền Của Người Tử Tội
- Những Người có Năng Lực Siêu Phàm P.4
- Chùm sáng bí ẩn trên đỉnh kim tự tháp của người Maya
- Luân Hồi
- Cõi Vô Hình - Phần 2
- Sự kỳ lạ của những giấc mơ
Total comments: 0
avatar