× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Main » Articles » Chuyện tâm linh

Duyên Nợ Oan Tình (Phần 2)

Cô ta nói nhỏ nhẹ với tôi:

-        Tôi với cô không có oán thù. Tôi tuy là một hồn ma chưa được siêu thoát nhưng không có ý làm hại cô đâu, cô đừng sợ sệt và cũng đừng nghĩ rằng tôi hiện ra để quấy nhiễu hoặc để trả thù. Tôi có một tâm sự muốn cùng cô bày tỏ và chia xẻ cùng nhau, nhưng tôi ngại, không biết cô có bằng lòng cùng tôi trò chuyện hay cô lại ngộ nhận hiểu lầm về những vong hồn cùng những hoạt động vô hình thuộc cõi âm giống như những ngộ nhận và hiểu lầm của nhiều người trên dương thế từ bao lâu nay vẫn thường nghĩ rằng cõi âm là những điều kinh dị, là những hồn ma hung tàn lam lũ lúc nào cũng chỉ muốn hiện ra để quấy phá hoặc trả thù. Ðó là những định kiến hoàn toàn sai lạc và bất công, cho nên, hiếm khi "chúng ta” có được với nhau những quan hệ cảm thông.

Ðúng ra thế giới vô hình của chúng tôi cũng có những loại hồn ma hung hăng bạo ngược, cũng có những vong linh bị bất tử oan khiên với muôn vạn ân oán chất chồng, chưa được giải quyết thỏa đáng sau khi họ nhắm mắt lìa đời, cho nên cô hoặc những người còn sống trên dương thế nếu có cơ duyên, vẫn thường chứng kiến những hiện tượng hiển hiện lên để giải quyết cho xong những oan khuất muộn phiền. Nhưng bù lại, phần đông triệu vạn hồn ma trong cõi ô minh thăm thẳm, không phải hồn ma nào cũng đáng kinh dị...

Như trường hợp của tôi là một giả dụ điển hình. Tôi muốn được gặp cô trong hoàn cảnh này cũng không có gì đáng để cho cô phải bàng hoàng ghê sợ. Vì vậy, cô hãy bình tĩnh nghe tôi bày tỏ đôi lời. Tôi muốn được cùng cô trở thành đôi bạn, cho dù chúng ta mỗi người hiện ở hai thế giới cách biệt âm dương. Không biết cô có bằng lòng không?

Giọng nói của cô hồn ma nghe sao đầy chân tình tha thiết, nghe sao nhuốm một chút gì đó thật đáng tội nghiệp bi thương khiến cho tôi ở trong trạng thái thực thực hư hư này cũng rất bồi hồi cảm động. Tôi lên tiếng nói với cô ta:

-        Cô thật đã làm cho tôi rất đỗi sợ hãi kể từ lúc chiều, ở trên ngọn tàng cây bên ngoài khung cửa sổ và trong căn phòng tắm của nhà tôi. Tôi chưa được biết tên cô là gì? Lại càng không hiểu sao cô không có mặc quần áo để che thân, để lộ ra như thế này trông không được đẹp mắt?

Bóng ma nữ phá ra bật cười thành tiếng:

-        Cô nói vậy cũng phải! Chẳng là ở cõi vô hình chúng tôi không cần lệ thuộc vào quá nhiều phiền bận như khi còn tại thế, chúng tôi không cần thiết phải xử dụng tới y phục quần áo chỉ vì chúng tôi có một nhãn quan vô thường. Có nghĩa là, trong nhiều điều chúng tôi không cần phân biệt, không cần phân định giai cấp thấp cao, hay trai gái trẻ già, không có chia ra những giai cấp sang hèn, hay dở mà chỉ có một qui luật thật rành mạch phân minh dựa trên nghiệp quả của mỗi vong hồn để mà phải chú ý. Ðó là vấn đề Thiện, Ác của mỗi vong hồn, của từng nghiệp quả để được xếp loại và quả trị mà thôi.

Nhãn quan thường lệ của cô nhìn thấy tôi cũng chẳng có chi đáng phải quan tâm. Nếu cô không tiện nhìn tôi như thế này, thì tôi sẽ cho cô thấy tôi dưới một hình thể khác để cô được an tâm hơn. Cô chịu vậy chứ gì?

Nói vừa xong, hồn ma nữ đã hóa thân thành một hình bóng có mặc đầy đủ quần áo chỉnh tề tươm tất. Cô ta vẫn đứng cận kề trò chuyện với tôi ở trước mặt như hai người bạn rất thân. Cô ta tỏ ra từ tốn khác thường và cho đến bây giờ cô ta mới tự giới thiệu:

-        Có lẽ, cô không biết tôi là ai? Tên tôi là gì và tại sao chúng ta có cơ duyên hôm nay hội ngộ để chuyện vãn, tâm sự với nhau.

Cô ta duyên dáng vấn gọn lại mái tóc đen dài rồi ôn tồn kể cho tôi nghe tất cả những gì thuộc về cô mà tôi chưa bao giờ được biết.

Cô ta vốn là một sinh viên sắp ra trường trong thời gian mười chín năm về trước, tên là Nguyễn Thị Thảo Chi. Thảo Chi năm đó đã quen biết với Hùng tức là người chồng yêu thương hợp pháp của tôi bây giờ. Cách đây gần 20 năm về trước, Thảo Chi là một cô gái tuổi độ hai mươi. Hùng đã yêu Chi và Chi cũng đã yêu Hùng. Lúc bấy giờ hai người còn đang đi học và tình yêu đã rộ nở trong tim. Hùng bị động viên và phải từ giã trường lớp sách vở thị thàng để lên đường làm nhiệm vụ của người con trai thời chinh chiến. Hai người đã thề non hẹn biển cùng nhau. Chàng sẽ có ngày trở về sau thời gian thụ huấn. Lúc đó, Thảo Chi cũng đã ra trường để rồi hai người sẽ chính thức trở thành chồng vợ. Câu chuyện tình trong thời chinh chiến với những giấc mộng ái ân thơ mộng và nuôi nhiều hy vọng biết bao. Và đã biết bao nhiêu cánh nhạn thư tình hàng ngày nối kết hai mối ân tình tưởng đâu sẽ đời bền vững. Nào ngờ, một trong hai kẻ đã phải sớm lìa bỏ trần tục ra đi mãi mãi không có lúc quay về, khiến cho Hùng ngày đêm thương nhớ hình bóng cũ.

Số là căn mệnh của Thảo Chi đã phải chết trong một tai nạn rùng rợn trong một buổi chiều, xảy ra trên đường Trương Minh Ký, khúc cổng xe lửa số 6 mà từng chiều chiều thường có những chuyến xe lửa tốc hành từ phía Dĩ An - Biên Hòa - Thủ Ðức chạy qua. Hôm đó, Thảo Chi từ nhà lái chiếc xe PC trở lại giảng đường để tham dự một buổi thực tập về đêm. Nàng chạy xe đến cổng xe lửa đúng vào lúc có một chuyến xe chạy ngang, nàng ngừng xe lại ở phía bên đây khúc cây cản ngang đường như bao nhiêu chiếc xe khác đang từ hai chiều đi tới. Chuyến xe lửa vun vút lao qua thật huyên náo trong những hồi còi dài. Bỗng từ ngay phía sau lưng chiếc xe PC nhỏ bé do Thảo Chi đang tắt máy đứng đợi có một chiếc xe taxi không hiểu vì sơ ý cách nào mà cứ vô tình lấn tới, lấn tới để rồi cứ như vậy mà lấn tới mãi không thôi, để mặc cho Thảo Chi cùng những người lái xe đang có mặt ở phía trước, ở chung quanh phải thất thanh hét lên hỗn loạn trong lúc chiếc xe PC của Thảo Chi bị đẩy tới, vượt qua bẻ gẫy cả khúc cây đang chắn ngang đường cho đến khi bánh xe trước của Thảo Chi đã ra dần tới khoảng cách hiểm nghèo của chiếc xe lửa vẫn hùng hục vượt qua.

Sự hiểm nghèo chỉ xảy ra trong khoảnh khắc khi chiếc bánh xe trước của Thảo Chi bị móc vào bên hông thân tàu và ngay lập tức bị kéo đi trong khi vạt áo dài của Thảo Chi còn đang gài trên chiếc ghi đông của chiếc xe gắng máy nhỏ bé. Vạt áo bị kéo mạnh rách toạc nhưng không rách hẳn và vẫn còn đủ sức để kéo trọn thân thể của Thảo Chi cuốn vào dưới những bánh xe nặng nề để rồi nàng phải chết không kịp phó linh hồn.

Khi những toa tàu đã được ngừng lại hẳn thì Thảo Chi đã vĩnh viễn lìa đời với những vết thương kinh hoàng vương lại trên một tấm thân đã bị nghiền nát, kéo xé tả tơi không toàn xác, trông rùng rợn vô cùng. Chỉ một ít phút giây, Thảo Chi đã hóa ra người thiên cổ trong một tai nạn rùng rợn bất ngờ, chắc chắn linh hồn của nàng còn vương mang nặng nề bao nhiêu là u hoài oan khuất, luyến ái lẫn kinh hoàng.

Ðến những tháng ngày Hùng mãn khóa ra trường, trở về chỉ để còn một việc chàng đem những đóa hoa tang tìm đến mộ phần của người yêu - của Thảo Chi - để mà ngậm ngùi thương xót. Kể từ đó, Hùng giữ mãi hình bóng của người yêu để cho niềm tương tư tiếc hận ở trong lòng mỗi ngày một thêm u sầu héo hắt.

Chàng tôn thờ và chọn một đời sống câm lặng, lầm lũi trong suốt những tháng năm dài binh nghiệp để giữ trọn mối tình thủy chung, cho đến khi lưu lạc sang đây rồi đột nhiên gặp gỡ cô gái là tôi bây giờ mà ngay từ lúc ban đầu quen biết, Hùng đã không ngớt dành cho tôi những câu nói tán tụng ngọt ngào và lúc nào chàng cũng không tiếc lời khen tôi xinh đẹp, hiền thục và đoan trang cho đến khi hai chúng tôi thành vợ chồng, trải qua những tháng ngày êm đềm hạnh phúc. Càng hạnh phúc vô biên khi chúng tôi khấn nguyện để có một mụn con cho vui cửa vui nhà thì chúng tôi cũng đã được toại nguyện.

Cuộc đời tỵ nạn của chúng tôi như vậy, tưởng đã chẳng còn có điều chi để mà hối tiếc nếu, bất ngờ, không có vong hồn ma nữ của Thảo Chi hiện ra, ân cần kể lể cho tôi biết rõ là Thảo Chi vẫn còn yêu Hùng đến không thể nào quên được. Có thể vì quá nặng lòng luyến ái, nên nàng khó mà được siêu độ, và vẫn còn nuối tiếc tiền nghiệp thế gian, vẫn còn nuôi giữ mãi mối tình xưa với tấm tình yêu dấu thiên thu bất tận với Hùng.

Chính Thảo Chi đã thổ lộ rõ ràng rằng vì còn quá yêu Hùng và cũng tự biết rằng nàng cả gan hành xử như vậy là có lỗi, là phi lý và bất công cho một người vợ thật vô tội là tôi. Nhưng Thảo Chi đã không thể tự kềm hãm được lửa tình, nàng đã không tự chết được sở cầu luyến ái cho nên đã đường đột xử dụng thân xác đàn bà của tôi để cùng với Hùng vui vầy những cuộc mây mưa mà tôi không hề chủ động, chẳng vậy mà sự kiện khiến tôi cứ bị sống trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, nửa thực nửa hư như một kẻ bị mất hết hồn phách và xác thân thì cứ như bị muốn rời ra từng mảnh mà không ngưng nghỉ được những trận cuồng nộ của xác phàm. Riêng đối với Hùng, không thể nào phiền trách anh ấy, Hùng vừa rất yêu thương vợ, lại mang bản chất ham hố và xung động thường lệ của một người đàn ông, một người đàn ông thủy chung và chỉ muốn cho vợ của mình được chan hòa hạnh phúc. Chàng không có chút ngờ vực nào về những lần vợ chồng gần gũi nhau mà thực ra Hùng đang gần gũi với một hồn phách khách, vốn là gnười yêu xưa nhưng lại ẩn náu trong chính xác thân của vợ mình. Thật không có lý do chi chính đáng để cấm đoán hoặc ngăn cản một người đàn ông yêu thương và chung đụng thường xuyên với người vợ đầu ấp tay gối của mình. Có trách chăng là phải trách cả hai vợ chồng đều không cùng một lòng bảo nhau để tự chế, để khỏi bị xô ngã liên tục vào những cơn thịnh nộ của xác thân. Nhưng tại sao chỉ trách Hùng, trong khi chính vợ chàng – qua sự thúc đẩy vô hình của hồn ma Thảo Chi – luôn luôn đòi hỏi và chủ động.

Thảo Chi nhìn tôi bằng tia nhìn đầy tội nghiệp. Nàng thẳng thắn thú nhận với tôi như một người bạn thân thiết đã quen tự thuở nào. Nàng thì thầm tâm sự:

-        Chắc cô cũng thừa nhận rằng tình cảm thương yêu có những ràng buộc lạ lùng không ai có thể giải thích. Tôi tự biết đã làm những điều không phải và thật sự có lỗi với cô. Nhưng tôi cũng không biết phải làm sao để ngăn được những dục vọng điên cuồng cùng những khác khao luôn luôn dấy động từ tận đáy lòng, cho nên tôi đã phạm tội, tôi đã có lỗi với cô. Tôi biết, tôi sẽ bị bề trên thống trách và trừng phạt nặng nề. Nhưng tôi xin thú nhận, tôi không thể nào cầm lòng được mỗi lần tôi nhìn thấy Hùng và cô âu yếm lẫn nhau, cho nhau những ái ân mặn nồng của đời làm chồng vợ, trong khi tôi là một hồn ma vô hình, còn quá tha thiết yêu anh, khao khát được cùng anh vui vầy tình tự. Và cũng chỉ vì yêu anh như thế mà hồn tôi còn vướng mắc duyên nợ ân tình nên không thể nào siêu thoát để lên đường tiếp nhận một kiếp khác. Tôi nghen tuông đó mà.

Nhưng tôi mong cô hãy dành cho tôi niềm thông cảm. Chúng ta đều là đàn bà như nhau. Mặc dù cô là vợ chính thức và hợp pháp của anh Hùng. Nhưng còn tôi, dù sao tôi cũng là người đến với anh ấy từ trước và anh ấy cũng rất hết dạ yêu tôi. Vì vậy cho nên, tôi không thể quên anh ấy được đâu. Anh ấy là của tôi, tôi không bao giờ chịu để mất anh ấy thêm một lần nữa cho dù bây giờ tôi chỉ là một vong hồn không có dương lực để cùng anh chung sống, nhưng tôi nhất định không thể mất anh...

Hồn của Thảo Chi say sưa biểu lộ như chỉ sợ tôi ngăn cản không để cho nàng nói nữa. Phần tôi chỉ biết lắng nghe mà không nói được với Thảo Chi lời nào rồi bất ngờ tôi liên tưởng đến cái thai đang cưu mang trong bụng. Tình mẫu tử đột nhiên trỗi dậy đem đến cho tôi một sức mạnh phi thường để không còn ngần ngại hay sợ hãi nữa.

Tôi vội vã nói với Thảo Chi:

-        Tôi đã có con với Hùng. Ðứa con này là do cả hai vợ chồng chúng tôi thành tâm cầu khẩn nên mãi đến nay mới có. Tôi mong cô hãy dành cho chúng tôi một cơ hội để cho đứa nhỏ được chào đời... 

Hồn Thảo Chi phá ra cười nghe thật rùng rợn:

-        Ai bảo nó là con của cô? Nó là con của tôi mới đúng! Cô quên mất rằng cô lấy Hùng đã gần mười năm, sao đến giờ này cô mới có thể thụ thai? Các vị bác sĩ chẳng từng nói cho cô biết là thể chất của cô không có thụ thai là gì? Cô phải hiểu điều này hơn ai hết chứ! Nó đích thị là giọt máu của tôi, của những lần Hùng với tôi yêu nhau say đắm và thân thể của tôi chỉ là một công cụ cho tôi vay mượn mà thôi.

Tôi cảm thấy bần thần bối rối. Chẳng thể nhận định được thực hư trong lúc này. Vong hồn Thảo Chi nói không phải là không có lý. Tôi đã bao lần đi thử nghiệm với các bác sĩ chuyên mộn, đã được họ cho hay tôi không có chức năng làm mẹ cơ mà. Trước giờ tôi vẫn cho rằng chính nhờ vào lời cầu khẩn vô cùng tha thiết của hai vợ chồng, tôi mới được Phật Trời ban cho một đứa con cầu tự. Nay hồn Thảo Chi lại nói ra sự thật này làm sao tôi không bàng hoàng bối rối. Nhưng cho dù là vậy thì bổn phận của tôi, bổn phận của một người sắp được làm mẹ, tôi cũng cần phải nhắc nhở với hồn phách của Thảo Chi đôi điều cần thiết. Tôi nhỏ nhẹ nói với nàng:

-        Cô nói sao tôi đành chỉ biết vậy. Nhưng dẫu thế nào, tôi cũng phải bảo vệ và gìn giữ cho thai nhi để cho đứa con tôi đã cưu mang phải được chào đời một cách bình thường khỏe mạnh, nó không thể nào chịu đựng được những biến loạn quá độ của những cơn điên loạn dục tình mà cô đã dùng xác thân của tôi để mà mê hoặc, lôi kéo anh Hùng. Cô phải chấm dứt những hành động cuồng loạn đó lại để đứa bé có đủ điều kiện dinh dưỡng trong an toàn.

Hồn Thảo Chi như sự nhớ lại việc này, cô ta lên tiếng:

-        Ðiều này thì đúng! Vậy tôi hứa với cô, sẽ không làm tổn hại đến thai nhi nhiều để cho nó được mạnh khỏe. Nhưng bắt tôi phải xa cách Hùng thì tôi không thể nào hứa với cô cho được. Tôi vẫn còn rất yêu anh, vẫn muốn có anh luôn luôn bên cạnh của mình, cho dù chúng tôi là hai miền âm dương khác biệt. Cô hãy cứ an tâm và nhất là đừng bắt buộc, cấm đoán tôi phải xa Hùng. Nếu không, cô sẽ ân hận đó.

Nói đến đây, hình bóng của Thảo Chi chợt tan biến trong sương mờ đang phủ ngập đầy trong cánh rừng già rậm rạp. Một cơn gió lạnh thổi tới khiến tôi thoắt chốc tỉnh lại dần dần. Căn phòng ngủ của vợ chồng chúng tôi vẫn hoàn toàn im vắng, đèn điện ở trong phòng vẫn bật sáng khắp nơi. Hùng vẫn ngủ mê mệt trên mặt thảm vô tình và cũng giống như tô, trên người chàng cũng không có một tấm chăn che phủ...

Tôi xấu hổ quá, vội vã đứng bật lên vớ đại tấm khăn phủ giường rồi đi nhanh vào phòng tắm. Cũng may, các cửa nẻo trong phòng ngủ đều được đóng kín. Dòng nước ấm tưới xuống khắp châu thân giúp cho tinh thần tôi tỉnh táo lạ thường để hồi tưởng lại tường tận những diễn biến mà tôi vừa trải qua với vong hồn ma nữ mà bây giờ đây tôi còn nhớ được cả tên họ của cô ta. Tuy vậy, lòng tôi vẫn không khỏi ngờ vực về những gì tôi với vong hồn Thảo Chi đã trao đổi.

Tôi định tâm chờ đợi một cơ hội nào đó thật thuận tiện sẽ đem tất cả những chi tiết này ra để thảo luận với Hùng. Kể từ lần sau đó, đúng như lời Thảo Chi đã hứa trong giấc mơ, nhịp độ chăn gối giữa vợ chồng chúng tôi đã có phần trở lại bình thường, tuy rằng những lần xảy ra bất chợt, những lúc mê đắm loạn cuồng không phải là đã được hoàn toàn chấm dứt, nhưng ít ra, tôi cũng có thể kham nổi và đứa bé trong bụng của tôi cũng đang được lớn dần, còn đợi chờ đến ngày tôi khai hoa nở nhụy.

Chồng của tôi đã rất kinh ngạc vào một lần chúng tôi dắt nhau đi phố, cùng nhàn nhã trò chuyện trong một quán nước, giữa ban ngày. Tôi đã nói với anh thật bình dị ôn hòa, cốt không để cho Hùng có ý nghĩ cho tôi là người tò mò hoặc là ghen tuông bóng gió:

-        Anh còn nhớ người con gái nào tên là Thảo Chi, Nguyễn Thị Thảo Chi không?

Thật là tội nghiệp. Hùng há hốc miệng ra nhìn tôi một cách lạ lùng:

-        Cô ta là người yêu của anh lúc trước, lúc còn ở bên nhà dạo anh còn đi học. Chuyện đó đã lâu lắm rồi và cô ta chẳng may qua đời torng một tai nạn.

Tôi ngắt lời Hùng:

-        Cô ta bị cuốn vào xe lửa, bị kéo đi và chết rất thê thảm phải không anh?

Hùng trợn mắt nhìn tôi kinh ngạc:

-        Sao em biết rõ vậy?

-        Em còn biết cô ta bị chết ở đâu nữa kìa! Cô ta bị chết trong một buổi chiều, tại cổng xe lửa số 6 trên đường Trương Minh Ký, gần khu nhà thờ Ba Chuông trong lúc anh còn đang đi học quân trường.

Ðến lúc này thì Hùng không còn thể nào giữ được bình tĩnh, chàng chồm qua mặt bàn nắm lấy tay tôi:

-        Sao em biết rõ từng chi tiết quá vậy? Bộ lúc đó em cũng có mặt ở nơi Thảo Chi gặp nạn à?

Tôi lắc đầu nhè nhẹ, đáp cụt ngủn:

-        Không?

Hùng hỏi vặn:

-        Em nói không có nghĩa là gì? Không ở nơi đó lúc xảy ra tai nạn, tại sao em biết được rõ rệt những chi tiết mà ngay cả anh cũng chỉ được nghe người nhà thuật lại?

Tôi ôn tồn chậm rãi nói hết cho Hùng nghe tự sự. Bắt đầu từ một buổi chiều năm trước, kho chúng tôi từ quán ăn trở về nhà rồi cuống cuồng quấn lấy nhau như hai con dã thú đói mồi, rồi tôi nhìn thấy rõ ràng hình ảnh của Thảo Chi trần truồng hiện ra giữa lùm cây bên ngoài cửa sổ phòng ngủ, ngay cả trong phòng tắm, rồi chẳng bao lâu sau đó vợ chồng chúng tôi lại tái diê!n cơn khao khát dục tình rồi cả hai cùng ngã ra ngủ say trên mặt thảm, rồi trong giếc đồng thiếp chiêm bao, cô ta đã hiện đến và kể lại tự chuyện của Thảo Chi không thiếu sót một chi tiết nhỏ nhặt nào.

Ðến nước này thì chồng tôi không còn có lý do để chàng cho rằng tôi đang đặt điều, bịa chuyện chọc phá chàng hoặc là tôi làm vậy để tỏ dấu ghen tuông bóng gió, trong khi tôi thật không biết một chút gì về những năm tháng đã qua của Hùng trong dĩ vãng, tôi lại cũng chẳng bao giờ tìm hiểu hoặc thắc mắc về những mối tình thuở đầu đời của chồng, của Thảo Chi với Hùng đã diễn ra như thế nào. Tôi thuộc loại đàn bà thủ phận và chân chất. Tôi gặp Hùng, yêu Hùng rồi chúng tôi trở thành một đời chồng vợ. Tôi chỉ biết rõ một điều là thương yêu và  chiều chuộng chồng tôi tất cả những gì do anh đề nghị. Ngược lại, chồng tôi cũng hết mực nhường nhịn và yêu chiều lại tôi. Cuộc sống bình lặng của chúng tôi thật ra chẳng có vấn đề gì, cho đến ngày vong hồn của Thảo Chi xuất hiện và xen vào chi phối, chi phối quá mạnh mẽ trong vai trò chăn gối vợ chồng, khiến cả hai chúng tôi đều bị gần như là kiệt lực, torng lúc chồng tôi thì rất đỗi vô tư, không nghĩ ngợi gì. Cứ tưởng diễn ra như vậy là do lòng tôi ham muốn và chàng sẵn sàng dốc hết sinh lực để đáp ứng và chiều chuộng tôi, để tôi khỏi buồn lòng. Thật vô cùng tai hại.

Tôi nhận thấy rõ là tôi không thể nào đủ sức để kham nổi tình trạng miệt mài trong ái ân dục vọng, bởi vì trong sinh hoạt hằng ngày, tôi còn quá nhiều vấn đề phải chư toàn bổn phận, sức khỏe và thời gian ở xứ này vốn là một điều hệ trọng cho bất cứ ai muốn kiện toàn đời sống. Nếu chúng tôi cứ bị miễn cưỡng tiếp tục như vầy thì chúng tôi không còn sức khỏe và nghị lực để chăm lo cho đời sống, nhất là tôi lại sắp sinh con. Từ đó, sức khỏe và thời giời còn đâu nữa để mà chuẩn bị chu toàn, rồi cũng sẽ bị tiêu tán mất mà thôi.

Tôi thật sự hoảng hốt bày tỏ mối lo ngại này với chồng thì Hùng cũng ra chiều đồng ý, chàng quả quyết nói với tôi:

-        Ăn thua là ở mình, em ạ! Chúng ta sẽ cố chấn tĩnh cho nhau thì Thảo Chi đâu có thể sai khiến chúng ta mãi được...

Nghe Hùng nói như vậy, tôi thương chồng nên cũng tin theo và hy vọng chúng tôi có đủ sáng suốt để nhắc nhở nhau phải tự chủ, mực thước.

Nhưng thực tế không diễn ra như lòng chúng tôi ước định. Thể xác của tôi vẫn trở thành công cụ bất khả kháng để cho Thảo Chi dùng để hưởng thụ bất tận với Hùng. Phần của Hùng thì chàng giống như một đứa trẻ nhỏ vô tư lự và thơ ngây, hễ chớm bị chút mê hoặc trên thân xác là chàng bị mê đắm và nhập cuộc tức thời để rồi, cả hai chúng tôi, những khi tỉnh lại chỉ có một niềm ăn năn hối tiếc với hai thân xác rã rời.

Cho đến một ngày, tôi lấy lại được trạng thái hoàn toàn tỉnh táo để dứt khoát nói chuyện với chồng tôi. Tôi nói với Hùng về một quyết định mà tôi đã cân nhắc từ lâu lắm rồi. Chúng tôi nhất định phải tạm thời xa nhau. Tôi nói:

-        Em không thể nào chịu đựng hoàn cảnh quái dị này lâu hơn được nữa, lại càng không thể nào chấp nhận việc Thảo Chi mượn lấy xác của em để cho cô ta hành hạ anh liên tục cả đêm lẫn ngày.

Chồng tôi tỏ ra vô cùng bàng hoàng khi nghe tôi nói đến chuyện phải xa nhau. Chàng hỏi lại tôi mà không dấu được sự bực dọc trong lòng:

-        Tại sao em phải quyết định như vậy? Tại sao chúng mình đành phải xa nhau? Nhất định chúng ta sẽ tìm ra giải pháp thỏa đáng để hóa giải tình trạng này...

Chồng tôi khăng khăng nói như vậy. Nhưng tôi biết cả hai chúng tôi đã bất lực thật rồi. Chúng tôi không cách nào có thể tự chủ hoặc chận đứng được những ham muốn thác loạn của Thảo Chi, của một hồn ma quay về đòi lại món nợ ân tình mà ngày xưa đã bị vuột mất.

Tôi biết rõ như vậy và quyết định phải ra đi. Ði đến một tiểu bang xa xôi để chấm dứt tình trạng ân ái loạn cuồng này và nhất là để sanh đẻ đứa con đầu lòng mà tôi vô cùng yêu quí, cho dù hồn ma Thảo Chi có nói thế nào đi nữa cũng mặc. Tôi đành gạt lệ xa Hùng, xa hẳn người chồng, mà tôi vẫn còn yêu thương nhất mực sau những năm tháng hương lửa mặn nồng. 

Một năm sinh sống bình yên trôi qua sau khi tôi hạ sanh được bé Hiền toàn vẹn khỏe mạnh. Con gái đầu lòng của tôi bây giờ đã lớn. Cháu rất bụ bẫm đáng yêu, diện mạo khôi ngôi trong sáng lạ thường. Tôi chợt có ý định đưa con trở về chốn cũ để tìm lại chồng tôi để cho anh được nhìn thấy mặt con lần đầu và chia xẻ niềm hoan lạc của một người cha vốn hằng mong ước có được đứa con để thương yêu torng cuộc sống.

Mẹ con chúng tôi bồng bế nhau tìm lại chốn xưa trong tâm trạng nửa vui nửa lo lắng muộn phiền vì những ngày tôi ra đi biền biệt, không để lại bất kỳ một dấu tích hoặc mối dây liên lạc nào.

Căn nhà xưa cũ với bao nhiêu hạnh phúc êm đềm của vợ chồng chúng tôi giờ đây đã bị thay tên đổi chủ. Hùng cũng đã ra đi, không còn hiện diện ở trong nhà khiến cho tôi vừa bàng hoàng vừa lo sợ, không biết số phận của Hùng ra sao.

Hai mẹ con tôi đành tạm lưu ngụ trong một quán trọ rẻ tiền để đi dò la tin tức của Hùng, của một người chồng đầy tội nghiệp. Sau mấy ngày dò la tìm tòi ở tất cả những người quen biết thân sơ của vợ chồng chúng tôi khi trước. Một người thím họ của Hùng đã kể lại đầu đuôi câu chuyện của Hùng cho tôi nghe. Bà nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

-        Thằng Hùng chết đi thật đúng là căn phần đoản mệnh nghiệp chướng của nó. Sau khi cháu bỏ đi rồi, cuộc sống thường nhật của nó là những chuỗi ngày im lìm khép kín. Nó chẳng còn giao tiếp với ai. Nó đến sở làm và trở về trong căn nhà suốt ngày cửa đóng im ỉm, rất ít khi tiếp xúc với bên ngoài cho đến ngày chúng tôi bất chợt chạm mặt nó với một hình thể xơ xác tả tơi, sắc diện bạc nhược với tấm thân héo gầy giống như một cái cây đã bị hao mòn tinh lực khô héo lạc thần.

Chúng tôi ai nấy đều cảm thấy hết hồn, đến ép nó phải đi khám bệnh và chạy thầy chạy thuốc mãi cho đến khi có người biết nó mắc phải bệnh tà, bèn đưa nó đi tìm thầy để trừ khử, nó cũng chẳng chịu nghe. Mãi cho đến khi pháp sư phải triệu hồn cô ma nữ trở về khuyên bảo hồn ma buông tha cho nó. Cháu phải biết, hồn con ma là một cao thủ tinh tường, triệu hồn cô ta trở về không phải là một việc làm giản dị và dễ thực hiện.

Lúc bị gọi hồn về, cô ta ra mặt chống đối và nhất định không chịu để bị khuất phục, ngay cả khi vị pháp sư thắp đến chín cây nến để dẫn độ soi đường và cô ta vẫn luôn luôn cố tình đi lạc. Sau chót, cô ấy vẫn bị khuất phục phải bị triệu trở về, nhưng rất hằn học và nói năng đầy lý sự:

-        Tại sao các người bắt tôi phải rời xa người đàn ông mà tôi rất yêu thương. Chúng tôi có làm điều gì để hãm hại ai đâu. Chúng tôi thỏa hiệp dâng hiến cho nhau tình yêu giống như tất cả mọi người. Hà cớ chi mọi người lại bắt chúng tôi phải chia uyên rẽ thúy?

Hồn cô ta lý luận chắc nịch như vậy thì pháp sư cũng còn chỉ biết lắc đầu. Nhưng chẳng lẽ mọi người thấy chết mà không cứu, thấy thân xác của Hùng mỗi ngày thêm tiêu hao mòn mỏi mà làm ngơ để mặc cho người đàn ông miệt mài trong nhục dục với hồn ma cho đến khi phải quỵ xuống, trút linh hồn.

Mọi người sau khi nghe vong hồn ma nữ mà chỉ có tôi biết rõ tên của cô ta là Thảo Chi đã quay về đòi hỏi chồng tôi phải cùng với cô ta vui vầy trong duyên tình xưa cũ, họ đành phải vặn hỏi ý định của Hùng. Họ nói cho Hùng biết:

-        Anh đang bị một vong hồn ngày đêm ám ảnh và vầy cuộc mây mưa. Anh phải tỉnh táo để nhận định việc chánh tà. Chỉ có anh, có những quyết định sáng suốt và dứt khoát của anh mới có thể cứu cho anh tránh được cái chết đã cận kề vì kiệt dần tinh lực mà thôi. Anh có bằng lòng để cho chúng tôi giúp anh tìm lại cuộc sống trong sáng bình yên. Anh đừng quên anh còn có nghĩa vụ với cuộc đời, với đứa con và người vợ còng đang vì anh mà rất thảm thương đau khổ. Anh hãy cho chúng tôi biết, anh có chịu dứt khoát chấm dứt mối liên hệ vô hình với vong hồn con ma nữ này thì mới mong chúng tôi có lý do để khử trừ nó. 

Bặt tiếng khá lâu, Hùng mới nhìn vị pháp sư và chàng nhè nhẹ lắc đầu. Có nghĩa là chàng không chịu từ bỏ những đam mê khoái lạc lạ kỳ với vong hồn ma nữ. Chàng sẵn sàng chịu chết trong cái bẫy kinh khiếp của dục vọng đam mê.

Vong hồn ma nữ tên Thảo Chi đắc chí phân trần sau những chuỗi cười dài lanh lảnh:

-        Ðó! Các người thấy rõ chưa? Chúng tôi yêu nhau mà sao các người lại muốn cho chúng tôi phải cách biệt chia lìa. Chúng tôi đâu có làm chi nên tội.

Nói rồi hồn ma thoát đi trong khoảnh khắc và Hùng cũng thất thểu ra về. Chàng tiếp tục kéo lê thêm những tháng ngày miệt mài nhục dục với vong hồn ma nữ chẳng còn màng đến mọi sự ở chung quanh cho đến khi sau đó chẳng bao lâu, người ta phát giác ra xác thân gầy lạnh cứng của Hùng trong căn nhà nay đã trở thành hoang tàn lạnh lẽo, trống trải hỗn mang, hoàn toàn không có bàn tay chăm sóc của con người.

Tôi lắng nghe người thím họ của Hùng sụt sùi kể lể đầu đuôi câu chuyện đầy thương tâm đã dần dần ập xuống số phận của chồng mà không còn cơ cứu vãn vì sự đam mê vụng dại đến ngu xuẩn của anh, để đến nỗi phải chết khô héo trong khi tôi và đứa con thân yêu của anh vẫn có mặt nơi này, vẫn còn xót thương cho anh, cho một linh hồn si dại không chịu tìm về với cuộc sống đầy xinh tươi và ánh sáng hạnh phúc của trần gian.

tamlinh.net

Các tin liên quan
- SỰ TRỞ LẠI CỦA NGƯỜI CON GÁI ÚT
- Gia đình sống với xác chết người thân suốt 6 tháng trời với hy vọng hồi sinh
- Kỳ lạ những 'bóng điện' dưới đáy đại dương
- Cicada 3301 - Tổ chức bí ẩn nhất trên mạng Internet
- Lời Nguyền Của Người Tử Tội
- Thể nghiệm cận kề sự chết
- Bé gái rơi từ ban công tầng 4 sống sót kỳ diệu
- Tranh cãi về bãi đá bí ẩn
- Vật thể bay lạ tại Trung Quốc vẫn là bí ẩn
- Mô đất hình đầu người ‘mọc’ trên nấm mộ
- Thế giới khi xưa - ÐỜI SỐNG TRÊN ATLANTIS
- Thế giới khi xưa - NHỮNG THIÊN THẦN
- Sự kỳ lạ của những giấc mơ
- Luân Hồi
- Âm Giới (Phần 1
- Quả Báo Thể Hiện Qua Bệnh Tật
- Cậu bé có thể hút kim loại sau tai nạn điện giật
- Những Sự Trùng Hợp Lạ Thường
- Ðạo Sư Có khả năng uống chất độc TRAILINGA
- 3 bí ẩn về Trái đất chưa có lời giải đáp
Total comments: 0
avatar