× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Main » Articles » Chuyện tâm linh

Cuốn Phim Về Cuộc Đời

Vào ngày 9 tháng 10 năm 1985, RanNelle Wallace cùng chồng cố gắng lái máy bay một động cơ vượt qua một cơn bão tuyết đến tiểu bang Utah, Mỹ Quốc. Sau một hồi chống chọi với những cơn gió mạnh và tuyết rơi mù trời họ đã bị mất phương hướng và đâm vào một ngọn núi. Chiếc máy bay anhỏ bé chở vợ chồng họ đã bị bể thành nhiều mảnh rồi bốc cháy...

RaNelle bị phỏng nặng và đau đớn quá độ, sáu giờ đồng hồ sau cô đã chết trong chiếc xe cứu thương. Những chuyện gì đã xảy ra cho cô trong khi chết đã chiếm được lòng cả ngàn người khi họ nghe về cuộc du hành kỳ lạ của cô ở thế giới bên kia. Kinh nghiệm về sự chết của cô rất lạ lùng và khá kỳ diệu. Trong lúc ở trên thiên đàng, cô đã gặp được đứa con trai của cô, đứa con mà chưa được sinh ra ở thế gian này. Đây là khía cạnh đã làm cho kinh nghiệm gần kề sự chết của cô rất dị thường.

Những đoạn văn dưới đây được trích từ quyển sách của cô có tên là “The Burning Within” tạm dịch là Sự Thiêu Đốt Bên Trong do Tâm Linh.net dịch thuật.

 

Cuốn Phim Về Cuộc Đời (hồi quang phản chiếu)


 

“Ngay lúc đó, tôi bị cuốn hút vào trong một cái ống nhỏ hẹp. Tôi bắt đầu bay qua cái ống, chân đi trước. Cái ống vô cùng nhỏ hẹp và chặt khít, tôi có cảm tưởng rằng thân thể mình đang bị hút từ trong ra ngoài với tốc độ di chuyển rất nhanh không thể tưởng, trên trần gian này không gì có thể sánh bằng cái nhanh đó được, nhanh khủng khiếp.

Tôi cảm thấy như mình đang phóng vút qua những giải thiên hà. Tôi thấy màu sắc và ánh sáng bên cạnh tôi cứ vùn vụt lướt qua làm tôi sợ hãi vô cùng.”

“Tôi nghe thấy nhiều tiếng nói, hình như có nhiều người đang di chuyển chung quanh tôi. Tôi cảm thấy rằng có một người đang ở cạnh tôi, người này cũng như tôi đơn độc một mình.

(Trên thực tế thì tôi không thấy ai cả mà chỉ có thể cảm nhận mà thôi.)

Bỗng nhiên những tiếng xì xào chợt ngưng hẳn, một màn ảnh không biết từ đâu xuất hiện, rồi những loạt hình ảnh, ngôn từ, sáng kiến, cùng sự hiểu biết chiếu sáng chớp nhoáng trước mắt tôi; đó là quang cảnh về cuộc đời tôi, và tôi đã thấu hiểu và học hỏi từ đó. Không những tôi chỉ hiểu được những sự việc đó mà hồi tưởng những gì đã qua và tôi lại là người đó, một người đã làm những việc để mẹ tôi đau lòng, hoặc nói những lời chói tai với cha tôi hoặc anh chị tôi, và đây cũng là lần đầu tiên tôi biết được vì sao tôi lại làm và nói như vậy. Tôi hiểu mỗi lý lẽ cho mọi sviệc mà tôi đã làm, và tôi còn hiểu được cả sự tác động của nó đối với những người khác nữa...

Tôi thấy từ cảnh này sang cảnh khác cứ tiếp diễn như vậy cho đến suốt cuộc đời tôi.”

Những sự việc trong đời mà tôi sợ khi phải xem lại hình như không có xuất hiện. Tôi hiểu rằng tôi phải gánh lấy trách nhiệm cho những gì mình đã gây ra. Tôi thấy rất ân hận và thành tâm mong mỏi Thượng Đế lấy đi cái gánh nặng tội lỗi của những hành vi xấu xa này, và tôi ngạc nhiên khi thấy với tình thương vĩ đại của Ngài những tội lỗi của tôi đã được tha thứ và xóa bỏ thật dễ dàng.

Nhưng rồi tôi thấy những cảnh tượng khác mà tôi không thể lường được. Trong cuộc đời này, tôi đã làm cho nhiều người thất vọng. Gia đình và bạn bè mong mỏi và cần tôi giúp đỡ nhưng tôi lại luôn chối từ viện cớ vì bận việc. Cái tính phóng túng của tôi đã làm đau lòng và nhức óc cho nhiều người; nỗi đớn đau này tôi không hề hay biết.”

“Một bối cảnh khác lại diễn ra. Tôi thấy một cô bạn có cuộc sống rất là gian truân. Trước khi xuống trần, cô ta đã sống ở một nơi xinh đẹp trên cõi tâm linh; cô ta đã bối rối và do dự về việc xuống địa cầu, nhưng khi được hứa là sẽ cho cô sinh vào một gia đình tốt, có anh chị em và bạn bè tốt, nên cô ta bằng lòng xuống để học hỏi và thăng hoa.

Tôi thấy rằng mình là một trong những người bạn đời để dẫn dắt và giúp đỡ cô ta, nhưng không ngờ chính cái tính dại dột điên rồ với thái độ bất cần ai của tôi đã làm cho cô lầm đường lạc lối đưa đẩy cô ta vào những lỗi lầm và thương đau.”

 

Tôi đã phá hoại chính cuộc đời mình, không để ý đến những hậu quả sau này, cũng chính vì những việc làm của tôi đã đem khổ đau đến cho cô ấy. Nếu tôi làm theo sự giao ước của tôi với người khác thì cô ấy đã có một cuộc sống phong phú và yên bình; cho đến giờ phút đó, tôi mới ý thức rằng trốn tránh trách nhiệm là một cái tội...

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao tôi lại thấy những cảnh tượng này? Tâm trí tôi quay cuồng với nhiều câu hỏi.”

“Tiếp theo, tôi lại thấy một người đàn bà mà người trưởng ban nhà thờ nơi tôi cư ngụ đã nhờ tôi nên thường lui tới thăm viếng. Nhiệm vụ tôi là đến nhà hỏi han và xem bà ta có cần giúp gì không. Bà ta nổi tiếng rất là cay cú và rất bi quan, vì nghĩ rằng tôi không thể nào chịu đựng áp lực mà bà ta sẽ đổ lên người tôi nên tôi không bao giờ ghé thăm bà ấy, dù chỉ một lần thôi. Bây giờ thì tôi mới biết đó là sự an bài của Lực Lượng Tối Cao, vì lúc đó tôi là người mà bà ấy cần đến; bà ấy không biết, tôi cũng không biết, nhưng tôi đã phụ lòng bà ấy. Bây giờ tôi sống với nỗi buồn của bà ấy với sự thất vọng tràn trề mà chính tôi là người đã gây ra. Tôi đã thất bại trong sứ mệnh đặc biệt này, một nhiệm vụ mà có thể làm tôi thêm kiên cố và vững mạnh hơn. Tôi đã trốn tránh cơ hội để thăng hoa cho tôi và cho bà ấy chỉ vì tôi không đủ can đảm để chống lại sự sợ sệt nhỏ nhen và lười biếng của mình, nhưng dù có lý do gì cũng không còn quan trọng. Tôi thấy rằng, mãi đến giờ, bà ấy vẫn còn sống trong phiền muộn và cay đắng mà bây giờ tôi đang trải qua và nghiệm được.”

“Tôi nghiệm lại những việc tốt mà tôi đã làm, nhưng nó quá là ít ỏi và không có gì đáng kể như tôi đã nghĩ. Hầu hết những việc lớn lao tôi nghĩ mình đã làm cũng vì chính bản thân mình mà thôi. Tôi phục vụ cho mọi người nếu họ giúp đỡ tôi.

Tất cả những công việc thiện nguyện mà tôi làm đều là sự báo đáp; dù chỉ là sự báo đáp cũng làm bản ngã của tôi tăng lên..."

"Những hành động tốt như một lời nói tốt, một nụ cười tươi, làm vài việc nhỏ nhặt tôi đều quên lãng nhưng tôi thấy những việc làm đó đã làm người ta vui hơn; và để báo đáp họ cũng đối xử tốt với người khác.

Và khi tôi thật sự cười và thật lòng giúp đỡ thì tôi thấy mình phát ra một làn sóng tốt của hy vọng và thương yêu. Tôi thấy thất vọng tràn trề vì những sự việc như vậy thì tôi làm rất là ít.

(Tôi đã không giúp được nhiều người như tôi đã nghĩ.)

“Khi cuốn phim đời tôi kết thúc thì tôi rơi vào một trạng thái đau khổ tột cùng. Tôi thấy mọi sự việc mà tôi đã làm rất rõ ràng và từng chi tiết... những việc xấu xa thường ám ảnh tôi cho đến cuối còn những việc làm tốt thì vang vọng mãi với những phần thưởng và sự vui sướng tột đỉnh mà tôi không bao giờ ngờ được. Cuối cùng tôi mong muốn, tôi thấy mình mong muốn được làm lại từ đầu.

Không có ai ở đó để phê bình và chỉ trích tôi, không một người nào hết, nhưng trong lương tâm của tôi đã thiêu đốt tôi. Tôi đã bị nấu chảy trong sự thống khổ của chính lương tâm mình. Ngọn lửa ăn năn hối hận bắt đầu bừng cháy thiêu đốt tâm can tôi...”

“Một điểm sáng xuất hiện ở đằng xa. Nó chỉ nhỏ như đầu một cây kim, một đốm thật nhỏ nhưng ánh sáng chói lọi của nó đã phân nó ra từ những ánh sáng khác đang bao quanh tôi. Do bản năng tự nhiên tôi hướng về nó.

Phát ra từ ánh sáng là tình thương, hy vọng, và bình an mà linh hồn của tôi đang khao khát. Tôi mong muốn và cần ánh sáng rực rỡ chói lọi này.

Cái ống nhỏ hẹp u tối bây giờ trở thành một con đường hầm, càng đến gần thì con đường hầm càng mở rộng ra, ánh sáng tuôn tràn trước mặt tôi làm mọi vật đều bị ánh sáng rực rỡ bao phủ.

Tôi bị ánh sáng này hút vào với vận tốc nhanh khủng khiếp.

 

Ồ, Thánh Thần ơi, ánh sáng này còn sáng hơn mặt trời nữa nó sẽ làm tôi đui mất! Và có thể nó sẽ giết chết tôi luôn!”

“Tôi lại nhớ đến chiếc máy bay bị cháy làm tôi phỏng nặng nên tôi sợ ánh sáng chói lọi này sẽ lại đốt cháy tôi thêm một lần nữa nhưng tôi không thể dừng lại; tôi bị hút bởi năng lực nào đó mà tôi không thể chống cự được. Tôi nhắm mắt trước sự hủy diệt sắp xảy ra cho tôi, mắt đã nhắm nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy...”

“Và tôi đã bay vào trong ánh sáng đó.”

“Như là một cái hỏa tiển bùng nổ, ánh sáng xuyên qua người tôi. Mỗi tế bào trong cơ thể tôi đều bị ánh sáng rực rỡ chói lọi đui mắt này đâm thủng, lúc đó tôi thấy mình giống như một hình bóng.

Da của tôi không bị cháy và mắt tôi vẫn thấy rất rõ ràng.

Tôi bay lơ lửng và tắm gội trong ánh sáng này, tình thương bao bọc tràn đầy ở chung quanh tôi rất dịu ngọt và tốt lành làm tôi biến đổi trở nên tinh khiết, thanh tao, và đơn thuần. Tôi gội rửa trong sự diệu ngọt, những đau đớn phiền muộn của quá khứ đã bỏ lại sau lưng và trôi vào quên lãng, thay vào đó là sự tĩnh lặng bình an...

Bỗng dưng tôi thấy một bóng hình ở đằng xa đang tiến về phía tôi.”

“Một người đàn bà mặc áo trắng đang đến gần. Tóc bà màu bạch kim, khuôn mặt bà tỏa ánh sáng rạng ngời. Lúc đó tôi không sợ vì tình thương mà tôi cảm nhận được không chứa đựng sự sợ hãi. Bà ta đến trước mặt tôi trong tích tắc. Bà ta mỉm cười. Tôi yêu nụ cười của bà vì trong nụ cười đó đã chứa một tình thương vĩ đại.”

“RaNelle.”

“Bà ta gọi tên tôi nhưng miệng của bà ta không hề chuyển động; nụ cười của bà vẫn nở trên môi... Tôi nghĩ rằng: ‘Chao ôi! Cái mánh này thật tuyệt! Bà ta không mở miệng mà vẫn có thể nói.”

“RaNell,” bà ta lại gọi. Lúc đó tôi mới để ý thấy rằng cái tiếng nói ở trong đầu tôi chứ không phải nó lọt vào từ lỗ tai. Tại sao lại như vậy? Tôi đang suy nghĩ thì bà ta lại lên tiếng.

RANELLE. Bà ta nhấn mạnh hơn. NGOẠI ĐÂY!

“Khi bà ta vừa nói xong thì tôi nhận ra ngay. Bà ta chính là mẹ của mẹ tôi, nhưng bà ta nhìn khác lắm chẳng giống ngoại tôi chút nào. Người đàn bà đang đứng trước mặt tôi mập mạp, dễ thương, rực rỡ và chỉ cỡ 25 tuổi thôi; tóc bà ta màu bạch kim óng ánh, nói chung là tất cả mọi thứ trên người bà ta đều sáng ngời rất là đẹp.

À, tôi đã hiểu ra vì sao tôi không nhận ra bà rồi; bà ngoại mà tôi biết thì ốm yếu vì nhuốm bệnh nhiều năm...

Rồi hiện thực làm tôi sực tỉnh.”

“Ngoại đã chết rồi mà. Bà đã mất khoảng hai ba năm trước.

Tôi suy nghĩ, nếu ngoại đã chết thì tôi làm gì ở đây?

Ồ! Tôi đã chết rồi sao.

Ý niệm của tôi phát ra như lời nói, mặc dù miệng tôi không hề cử động.”

“Bây giờ thì mọi thứ đều ăn khớp với nhau, những màu sắc ánh sáng, sự hồi tưởng của cuộc đời, và tình thương của ánh sáng rực rỡ này, tất cả đều xảy ra theo tự nhiên khi đời sống của tôi tiếp tục ở thế giới kế tiếp. Chắc chắn đây không phải là giấc mơ hay bị thuốc mê rồi sinh ra ảo tưởng, tôi nhận thức được bây giờ mình còn sống động và mẫn cảm hơn khi ở trong nhục thể. Tôi liền chấp nhận điều này rồi thắc mắc không biết mọi người đâu rồi?

“Ngoại cười khúc khích. Mặc dù đôi môi của ngoại không hé mở nhưng tâm của ngoại đã cười.”

“Không phải mọi người đều phải đến đón con khi con chết sao?” Tôi hỏi. “Không phải mọi người sẽ hát bài Thánh Ca Hallelujah và đến ôm con rồi nói ‘Chào Mừng’ con sao?”

“Ngoại lại cười khúch khích. Tôi nghĩ đó là những tiếng cười trong sáng nhất mà tôi chưa từng nghe thấy.”

“Được rồi.” Ngoại nói. “Mọi người đều bận rộn. Theo ta, con còn nhiều thứ để thấy lắm”, rồi ngoại đưa tay ra nắm lấy tay tôi, nhưng tôi kéo tay lại và nói, “Đợi chút, còn Jim thì sao?”

“Jim là (anh) bạn của tôi đã tử vong trong một tai nạn xe hơi cách đây vài tháng.”

“Nếu ngoại ở đây thì có lẽ ngoại sẽ nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra cho anh ấy.”

“Tôi lại lên tiếng hỏi: Còn Jim thì sao?”

“Vừa lúc đó tôi thấy Jim ở đằng xa đi tới. Tôi muốn chạy ngay đến ôm chầm lấy anh ấy nhưng ngoại tôi giơ cánh tay ra chặn lại rồi nói: “Không được. Con không thể đến gần cậu ấy.”

“Tôi giật mình. Trong lời nói của ngoại có một mãnh lực gì đó làm tôi phải khựng lại.”

“Tại sao không được.” Tôi hỏi.

“Bởi vì cách cậu ấy sống khi còn ở trần gian,” ngoại trả lời.

“Bây giờ anh ấy đến gần hơn và ngừng lại cách 5 thước. Anh ta mặc quần jean với áo sơ mi màu xanh nút áo chỉ cài đến giữa ngực giống như khi anh ấy còn sống.”

“Trời ơi, hết sức nói, người ta để anh ăn mặc như vậy trên thiên đàng sao?”

“Anh ấy cười.” Tôi cảm thấy sự vui sướng của anh ấy ở trong tâm, tuy anh ấy không có ánh sáng và năng lượng phát ra giống như ngoại tôi nhưng anh ấy có vẽ mãn túc lắm..."

“Anh ấy đã gửi tôi một thông điệp để đem về cho mẹ của anh ấy. Anh ấy bảo rằng tôi nói lại với bà đừng nên đau buồn vì cái chết của anh ấy nữa vì bây giờ anh rất vui vẻ và đang trên con đường tiến hóa. Anh ấy giải thích, khi còn sống anh ấy đã quyết định vài vấn đề trong đời sống không được chính chắn vì vậy nó đã cản trở cho sự thăng hoa của anh ấy ở trần gian. Anh ấy đã chọn và quyết định vấn đề dù biết rằng đó là sự sai lầm, giờ đây anh ấy chấp nhận mọi hậu quả.

Anh ấy còn cho tôi biết, khi bị hất tung ra từ xe hơi đầu anh ta đã đập vào một cục đá và chết ngay tức khắc. Khi sang bên kia thế giới, anh ấy có thể lựa chọn ở lại cõi tâm linh hay là trở lại trần gian, vì thấy sự tiến hóa của mình ở địa cầu đã kết thúc nếu trở lại anh ấy sẽ mất thêm ánh sáng mà anh đã sở hữu nên anh chọn ở lại nơi này.

Anh ấy mong tôi có thể giải thích tất cả những gì mà tôi nghe được cho mẹ của anh ấy nghe và tôi đã hứa với anh ấy mặc dù lúc đó tôi không có ý định trở lại trần gian. Sau đó anh nói có rất nhiều việc đang đợi chờ anh ấy làm. Vừa nói xong anh ấy quay lưng bỏ đi.”

“Tôi quay sang ngoại rồi hỏi vì sao bà lại ngăn cản tôi không cho tôi đến ôm mừng anh ấy. Ngoại mới cho biết đó là một phần sự ‘đọa đày’ của anh ấy.

“Ngoại tôi giải thích: Những lực lượng chúng ta nhận được là tự mình ban cho mình. Chúng ta trưởng thành qua lòng khao khát của chúng ta muốn học hỏi, yêu thương, và chấp nhận mọi việc bằng đức tin mà chúng ta không thể nào chứng minh được. Khả năng của chúng ta tiếp nhận được chân lý và sống với chân lý sẽ ảnh hưởng đến sự thăng hoa trong tâm linh của chúng ta, và điều này sẽ xét đoán mức độ ánh sáng mà chúng ta sở hữu. Không có ai có thể áp đặt ánh sáng và chân lý đối với chúng ta, và cũng không có ai lấy đi được ngoại trừ chúng ta cho phép họ. Chúng ta tự quản trị và tự xét đoán mình. Chúng ta có toàn quyền hạn.

Jim đã quyết định giới hạn sự tiến hóa của mình ở Địa Cầu bằng cách từ chối những điều cậu ấy biết rằng đó là chân lý. Cậu ấy tự làm khổ chính mình và người khác bằng cách sử dụng và buôn bán thuốc phiện. Cậu ấy có nhiều lý do để quay sang xử dụng thuốc nhưng trên thực tế cậu hiểu rằng đó là điều sai lầm. Cậu ấy đã chọn bóng tối thay vì ánh sáng và bây giờ ở một mức độ nào đó cậu ấy trở thành một linh hồn đen tối. Giống như cậu ấy đến một tầng lớp đen tối - thiếu ánh sáng - ở nơi đây trong thế giới tâm linh. Đúng vậy cậu ấy vẫn có quyền hạn để tiến hóa, cậu ấy vẫn có thể tìm được tất cả sự vui sướng và tất cả những gì mà cậu có khả năng thu nhận, nhưng cậu ấy biết rằng mình không thể sở hữu những lực lượng, và thăng hoa để đạt được sự sung sướng bằng những người nhiều ánh sáng hơn. Đây là sự đày đọa, nhưng vì chính cậu đã chọn con đường này nên cậu ấy thấy vui vẻ.”

“Ngoại truyền đạt những điều này với vận tốc ánh sáng nhanh hơn là máy điện tử có thể phát ra, nó đến ngay tức khắc và hiểu biết toàn diện. Tôi nhận thấy rằng ngoại và tôi có thể nghĩ trên nhiều trình độ cùng lúc rồi truyền đạt chúng cùng một lúc.

Quý vị không thể biết vật gì nếu không biết mọi vật ở chung quanh nó, cái gì tạo ra nó và cái gì đã chống đỡ nó. Sự hiểu biết lắp mộng đuôi én (nghĩa bóng ‘ăn khớp với nhau’) trong thế giới tâm linh, mỗi phần đều vừa với những phần khác. Mỗi sự việc liên quan với nhau đều được thấy ngay lập tức trong toàn diện; không giống như ở trần gian, chúng ta chẳng khi nào đạt được như vậy. Kiến thức và khả năng của chúng ta dùng để thông tin chỉ giống như đứa trẻ chưa biết cách phát âm.

Chúng ta gắng sức để truyền tin nhưng lại không sở hữu công cụ, có phải cũng giống như đứa trẻ nhỏ vậy.”

Ngoại tôi đưa tay ra và nói: “Đi nhanh.”

Tôi định nắm tay ngoại nhưng đã dừng lại.

“Chà,” tôi nói. “Hãy nhìn tay của con nè.”

“Tay của tôi trong suốt như keo, có ánh sáng như máu cũng trong suốt. Ánh sáng không chảy theo những đường gân máu như trong tĩnh mạch mà lại bắn xuyên qua tay tôi giống những tia nắng, cả bàn tay tôi lấp lánh ánh sáng. Tôi nhìn xuống thấy chân của tôi cũng lấp lánh ánh sáng. Tôi chú ý lần nữa thấy đôi chân và đôi tay không có bị cháy, tất cả vẫn còn tốt và lành lặn có đều nó phát ra ánh sáng lấp lánh. Tôi nhìn ngoại thấy rằng ánh sáng của ngoại sáng hơn ánh sáng của tôi. Mỗi tế bào của ngoại rất chói lọi rực rỡ, kể cả chiếc áo đầm ngoại đang mặc đều một màu trắng sáng chói.”

“Vài phút sau, chúng tôi nắm tay nhau đi, và một quang cảnh tuyệt đẹp tôi chưa từng thấy đã mở ra trước mắt.”

Sự Gặp Gỡ Đứa Con Trai Tương Lai


 

Trước mắt tôi là một phong cảnh tuyệt đẹp, đẹp không thể diễn tả được. Tôi đã đến nhiều khu vườn nổi tiếng tại tiểu bang Califoria nhưng không có cái nào đẹp đẽ giống như khu vườn trước mặt tôi; đó là một tấm thảm cỏ trãi dài vô tận len lỏi trong những ngọn đồi chói sáng rực rỡ. Màu xanh của cây cỏ nơi đây rất đậm mầu và lung linh ánh sáng. Từng chiếc lá rất sinh động mạnh mẻ và tất cả đều phát ra ánh sáng; mỗi chiếc lá khác nhau và hoàn chỉnh như đón chào tôi đến nơi thần tiên này.”

“Cả khu vườn cất vang tiếng hát. Những bông hoa, ngọn cỏ, cây cối tràn ngập chỗ này với những âm thanh nhịp nhàng giai điệu tuyệt vời. Tôi cảm nhận được tiếng nhạc này bằng cách nào đó vượt trên cả trình độ thính giác của tôi.

Khi ngoại và tôi dừng lại trong chốc lát để thưởng thức phong cảnh tuyệt diệu này tôi đã thầm thì khen ngợi: “Mọi vật nơi đây đều biết ca hát,” thật khó mà nói lên hết những cảm tưởng của tôi lúc đó...

(Sự thực thì không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả đầy đủ cái vẻ đẹp của thế giới bên trên.)

“Tôi để ý đến những đóa hoa hơi khác lạ gần nơi chúng tôi đang đứng. Ngoại tôi vẫy tay ra lệnh cho chúng đến; dù đó là một mệnh lệnh nhưng những đóa hoa đã vui mừng tuân theo. Chúng nó bay đến dừng lại lơ lửng ở trên không trong vòng tròn của đôi tay ngoại rồi một bó hoa đã hoàn thành và sống động. Mỗi đóa hoa đều có khả năng truyền đạt, tác động, và đồng thời soi sáng những bông hoa khác cạnh bên.

Ngoại ơi, chúng nó không có cuống hoa. Tôi nói.

Tại sao chúng nó phải có cuống hoa?” Ngoại đáp. Các loài hoa ở trên trần gian đều cần có cuống hoa để nhận nguồn dinh dưỡng và để trưởng thành đến trạng thái viên mãn nhất của tiềm năng. Muôn loài do Thượng Đế sáng tạo đều mang tính chất tâm linh và được phác họa đề hướng về nguồn tâm linh cao cả nhất của mỗi loài. Một đóa hoa đạt đến trạng thái trọn vẹn nhất thì nở rộ; còn nơi đây muôn hoa đều hiện hữu ở trạng thái tròn đầy nhất vì vậy không cần đến cuống hoa."

“Nhưng... chúng nó biết lơ lững trên không.”

“Chúng nó phải rớt xuống sao? Mọi vật nơi đây đều hoàn mỹ mà.” Nói xong ngoại cầm một đóa hoa lên đưa cho tôi rồi nói: “Đẹp không?”

“Cả đóa hoa đều tràn đầy màu sắc ánh sáng khác nhau, sự đẹp đẽ của nó thật không thể tưởng được. Rồi đóa hoa trở nên một phần của tôi, linh hồn của nó hòa nhập với linh hồn tôi, và nó nghiệm được mọi thứ mà tôi đang làm hay đã làm từ trước. Nó nhận thức sâu sắc về tôi, cùng lúc nó đã thay đổi tôi với tính chất tâm linh thanh cao của nó cùng sự hiện hữu và đời sống của chính nó. Nó ảnh hưởng đến những cảm giác, những ý nghĩ, và cá tánh của tôi. Tôi là nó và nó cũng là tôi. Nỗi vui mừng đó đến từ sự hợp nhất này đã thấm nhuần sự ngon ngọt thơm tho và tràn đầy hơn bất cứ những gì mà tôi đã nghiệm được từ trước đến giờ đã làm cho tôi muốn bật khóc.

(Trong kinh điển nói rằng có một ngày tất cả mọi thứ đều hợp nhất, câu nói này đối với tôi bây giờ có tác dụng rất lớn lao.)

“Ngoại tôi ra lệnh cho những đóa hoa trở về thì chúng nó lập tức bay nhẹ nhàng về chỗ cũ. Đóa hoa trên tay tôi cũng trở về nơi của nó nhưng hương thơm của nó vẫn còn ở bên tôi.”

“Tất cả những thứ này đều đến từ Thượng Đế, và năng lượng để duy trì mọi thứ cũng đến từ Ngài, và đó là năng lượng tình thương của Ngài. Cũng như đời sống cây cỏ ở trần gian phải cần đất, nước, và ánh sáng để nuôi dưỡng thì đời sống tâm linh phải cần đến tình thương. Tất cả sự sáng tạo đều do nguồn tình thương của Thượng Đế, và mọi thứ Ngài tạo ra đều có chứa đựng tình thương.

Ánh sáng, chân lý, và đời sống tất cả đều được sáng tạo trong tình thương và được duy trì bởi tình thương. Thượng Đế cho chúng tình thương, chúng ta cho chúng tình thương, con cho chúng tình thương vì vậy sự sáng tạo được phát sinh. “RaNelle, Ta thương con.” Bà nói.

“Khi ngoại vừa nói xong, tôi nhận được tình thương của bà truyền vào trong bản thể của tôi và toàn thân tôi đều tràn đầy sự ấm cúng và sung sướng không thể nào diễn tả được. Đây là sự sống, đây là sự hiện hữu chân chính, không giống như đời sống ở trần gian.

Tôi cảm thấy cây cỏ thương yêu tôi, mây trời, hương hoa, và mọi thứ đều thương yêu tôi. Và khi tôi nhận được những lời nói của ngoại tôi cùng tình thương này thì tôi biết rằng kể từ bây giờ tôi chịu trách nhiệm để tăng trưởng và nâng cao tình thương ở chung quanh tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào. Bà đã dạy tôi về tình thương yêu, ý nghĩa, sự rộng lớn và năng lượng của nó, không phải chỉ vì tôi thấy thích thú khi nhận nó mà còn phải biết cách bày tỏ tình thương này đến những người khác.

(Khi chúng ta tràn đầy tình thương thì mới thành suối nguồn của tình thương được.)

“Ngoại tôi nắm tay tôi và chúng tôi bay qua khu vườn. Bà giải thích vài mục đích cơ bản của cuộc sống chúng ta trên Trần Gian: Chúng ta cần sống theo quy tắc sử sự chuẩn mực, cần phải giúp đỡ người khác; điều cần thiết của một vị cứu tinh là cần đọc kinh điển và phải có niềm tin. Tôi vội nói: “Ngoại ơi, con đã biết điều này rồi mà. Con đã học tất cả vào mỗi ngày Chúa Nhật. Tại sao ngoại lại dạy con nữa.”

“Bà đáp rất đơn giản rằng: “Đó là trong những cẩm nang phúc âm mà những điều huyền bí về Thiên Đường được tìm thấy.”

“Ngoại nói gì vậy kìa?"

"Tôi không có thấy có điều bí ẩn nào trong lời nói của ngoại hết, mà chỉ nhận được tình thương vô bờ bến của ngoại thôi. Tôi thấy rằng không lợi ích gì nếu ngoại dạy dỗ tôi về những căn bản đạo đức mà tôi đã học thuộc lòng từ nhiều năm về trước. Nhưng bà vẫn tiếp tục lập đi lập lại về nền tảng căn bản của đức tính tốt, tín ngưỡng, và lực lượng của sự hối lỗi, những điều mà ai cũng có thể học được từ Thánh Kinh. Tôi lắng nghe, và sự thất vọng của tôi càng gia tăng khi chúng tôi bay lên trên một sườn đồi."

"Khi tới được đỉnh, tôi nói:

Ngoại ơi, con đã biết tất cả rồi. Con thật sự hiểu hết. Ngoại hãy dạy con những điều khác đi.”

“Con chưa có chuẩn bị mà.”

“Con sẵn sàng rồi ngoại. Con sẵn sàng để hiểu biết thêm.”

“Không được. Con còn chưa tin tưởng ở những điều căn bản. Con thiếu niềm tin.”

“Điều gì mà tôi không tin tưởng? Tôi thiếu niềm tin như thế nào?”

“Ồ! Nhưng ngoại đã biết rõ. Ngoại đã biết rõ về tôi còn nhiều hơn mà tôi có thể tưởng tượng..."

"Khi đang đứng trên dốc cao nhìn xuống một thung lũng nhỏ, tôi thấy một cảnh tượng đã thay đổi tôi vĩnh viễn. Một quang cảnh thiêng liêng trên cả lời nói, trên cả sự biểu lộ, và những ai chứng kiến đều giữ kín nó ở trong lòng.

Tôi thấy rằng mình quả thực đã thiếu niềm tin. Tình thương không đơn giản như một lời nói hay một sự cảm xúc mà tình thương là một năng lực sinh ra và tác động vào mọi thứ ở chung quanh. Tình thương là năng lực của đời sống. Điều này đã là một điểm quay cho tôi, điều này ban cho tôi tất cả sự hiểu biết cùng tình thương để phát huy ra, nhưng tôi không thể nào chia xẻ từng chi tiết nơi đây ngoại trừ nói rằng tôi biết tình thương giữa con người ở đây là vĩnh cửu. Tôi cảm thấy ngoại tươi cười với sự vui sướng và tôi hiểu rằng mình đã vượt qua được sự thử thách.”

“Ngoại nắm tay tôi, chúng tôi bay nhanh qua những đồng bằng đồi núi. Tôi cúi xuống nhìn mặt đất bay qua vùn vụt ở dưới chân. Chúng tôi bay nhanh như một điểm sáng trong thế giới tâm linh mênh mông rộng lớn này để hướng chuyển vào không gian, càng bay thì càng nhanh.

Và cánh cửa ngập tràn sự hiểu biết mở ra và trút vào tôi không kể hết hay cưỡng ép; đó là nguồn cội ánh sáng và chân lý bao bọc chung quanh tôi, nó trong sáng dễ hiểu, và được ngoại giảng giải theo đẳng cấp của tôi. Ngoại đã cho tôi sự hiểu biết về Thượng Đế, đời sống, và sự tạo hóa của thế giới, kể cả đạt đến sự bất diệt. Những chân lý bao hàm toàn diện, đầy đủ, và đổ lên người tôi với số lượng khổng lồ làm cho tôi nghĩ đầu của mình sẽ nổ tung. Nó đến nhanh quá. Tôi muốn có khả năng tiếp thu để nhớ hết tất cả, nhưng nhiều quá và... “Tôi không thể chịu đựng được!” “Ngừng lại!” Tôi nói.

“Lập tức tất cả sự truyền đạt đều ngưng lại, và chúng tôi dừng lại im lặng trong khoảng khắc. Ngoại nhìn thẳng vào tôi và tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tại sao con lại làm như vậy?” Ngoại hỏi:

“Con không thể thu thập hết mọi điều mà ngoại cho con. Làm sao con có thể nắm giữ hết tất cả được?”

“RaNelle. Đừng lo”, ngoại nói thêm, “Đừng có sợ sệt và nghi ngờ chính mình, vì con sẽ nhớ lại hết tất cả khi con cần đến, và chúng sẽ mang đến cho ký ức của con bằng Thánh Linh. Nên có niềm tin. Hãy tin tưởng vào quyền năng của Thượng Đế.”

“Đến giờ này tôi mới chợt hiểu điều gì là vật chướng ngại lớn nhất ngăn chận sự thăng hoa của tôi trong cuộc sống, đó là sự sợ hãi, những năm qua nó đã làm phiền tôi và đã chận đứng sự tiến hóa của tôi. Sự sợ hãi đã giới hạn sự vui hưởng cuộc sống của tôi và bây giờ nó lại trở ngại tôi. Khi tôi sợ hãi, năng lượng của sự du hành, hiểu biết, và thăng hoa trở nên tê liệt.

“Đừng sợ điều này.” Tôi nói với chính tôi. “Hãy thả lỏng.” Và chúng tôi lại di chuyển, sự hiểu biết lại tuôn tràn vào tôi nhanh hơn bao giờ hết.

"Từng quang cảnh, từng quang cảnh của đời sống chân lý lướt qua: lịch sử trên Trái Đất, lịch sử sự hiện hữu của chúng ta trước khi Địa Cầu hình thành, những nguyên tắc, những sự việc, những điều mà tôi không có khái niệm gì... Tôi thấy và kinh nghiệm những điều đó, và trở thành một phần của mỗi cảnh."

“Tôi còn thấy được tất cả chúng ta đã đứng trước Đấng Cha Lành trước khi xuống trần gian cùng với các anh chị em trong cõi Vô Cùng (bất diệt). Một lần nữa tôi kinh nghiệm được điều này, giống như tôi đã có kinh nghiệm trong chính cuộc sống trước kia (kiếp trước) của tôi. Tôi thấy chúng ta tự mình chọn xuống đây để đối diện những thử thách và thu thập kinh nghiệm ở Trái Đất này.”

“Tôi thấy rằng chúng ta đã chọn đi theo một vị cứu tinh người mà có thể chuộc lại những tội lỗi của chúng ta đã làm từ kiếp trước và đưa chúng ta trở về với Đấng Cha Lành. Tôi thấy tình thương và sự hân hoan chạy khắp cả người tôi lần nữa khi chúng ta chấp nhận Chúa Giê-Su như một Vị Cứu Tinh. Chúng ta đã giơ cao cánh tay phải, giống như chúng ta làm trong một phiên tòa sử án, rồi chúng ta đã long trọng cam kết với Thượng Đế rằng chúng ta sẽ làm hết khả năng của mình để hoàn thành sứ mệnh của chúng ta trên địa cầu. Tôi cảm thấy đó một danh dự lớn lao mà làm hiệp định này trước Đấng Cha Lành trên Trời của chúng ta. Chúng ta đã thề, với mục đích (kế hoạch), để trở thành người cộng sự viên với Ngài để đem lại sự tốt đẹp cho địa cầu. Chúng ta đã hứa sẽ dùng thời gian, nghị lực, và tài năng để giúp đưa toàn bộ những thông điệp của vị Cứu Tinh, để giúp đưa những anh chị em của chúng ta trở về lại với Đấng Cha Lành.

“Tôi thấy Ngài biết mỗi người chúng ta, từng cá nhân. Ngài biết tấm lòng chúng ta, biết linh hồn chúng ta, và Ngài thương yêu chúng ta vô bờ bến, như là Ngài đã ở với mỗi chúng ta trong một thời gian vô định để chỉ bảo và yêu thương chúng ta. Thời gian không hiện hữu, mỗi chúng ta luôn có mối quan hệ với Ngài."

"Tôi thấy những người đứng cạnh tôi trong buổi lễ đó là những người dự một phần chơi trong cuộc sống của tôi trên địa cầu. Chúng ta đều quan hệ với nhau trong phương cách sống. Nếu một người trong chúng ta thất bại trong sứ mệnh của anh hay chị ấy thì tất cả chúng ta đều chịu sự dày vò khổ đau trong cách này hoặc cách khác, nhưng nếu có một người thành công thì tất cả đều được lợi ích. Chúng ta như là tiểu thể trong một đại thể, nó sẽ tốt đẹp khi được toàn vẹn, nhưng nếu chúng ta lấy đi một phần thì tất cả chúng ta đều sẽ bị thiếu hụt và không thể trọn vẹn đến khi tìm được phần đó để lại đúng nơi của nó. Chúng ta cần có nhau, chúng ta vẫn như vậy, và luôn luôn sẽ như vậy.

“Nhiều sự việc bất diệt khác đi qua tôi. Hình như tôi tắm trong đó và trở thành chúng. Chúng đã đổ vào linh hồn tôi, và tôi biết rằng tất cả những kiến thức này tôi chưa thể nhớ hết, có điều tôi ghi nhớ được như là làm tuyên thệ với Đấng Cha Lành, còn vài điều khác thì tôi vẫn đang chờ đợi để nhớ.

Tôi hỏi ngoại: Con có thể viếng thăm bạn bè của con không, những người con mà đã yêu thương từ vô thủy vô chung.

Ngoại đáp:

- Có vài người vẫn còn sống ở Trái Đất, nên con không thể thấy họ được.

- Còn những người khác thì sao? Tôi hỏi.

Tức thì họ đến với tôi, những người xinh đẹp của ánh sáng và tình thương. Tôi nhớ họ và cả tên của họ nữa. Có vài người đã sống trên Trái Đất và đã chết, có vài người thì chưa bao giđược sanh ra. Tất cả ký ức về sự hiện hữu của tôi trước khi địa cầu hình thành trở lại với tôi, và tôi sẽ không nhớ được khi trở về Trái Đất vì những điều này chỉ dành cho nơi này mà thôi. Tôi chấp nhận, và các bạn của tôi đến ôm tôi, hoan nghêng tôi trở về."

"Tôi cảm nhận được tình thương toàn thiện của họ và biết rằng họ sẽ không bao giờ lìa xa tôi. Có một người bạn nữ cứ ở cạnh bên ôm tôi một hồi lâu. Cô ấy có vẻ

thân thiện với tôi một cách lạ thường, nhưng tôi có đôi chút không hiểu là điều gì."

 

“Bạn có biết là tôi luôn ở bên cạnh bạn không?,” cô ấy nói.

“Tôi không bao giờ rời xa bạn, và sẽ không bao giờ...”

Cô ấy đã ghi nhớ từng lời của tôi nói và làm tôi rất cảm động khi tôi biết được cảm tình của cô đối với tôi là hết lòng tận tâm và yêu thương.

“Tôi luôn ở cùng bạn!" Cô ấy lại nói.

Ngoại nắm tay tôi, rồi tôi lại thấy chúng tôi ở trong một khu vườn và đang di chuyển trên một sườn đồi tuyệt đẹp khác. Mọi thứ đều hòa hợp, hoàn hảo, như những điệu nhạc êm đềm và diệu êm.

Ngoại vẩy tay thì chúng tôi ngừng lại trên một ngọn đồi cao. Tôi thấy hàng triệu người trước mặt chúng tôi. “Đây là linh hồn của những người đã chết.” Ngoại nói. “Họ đang chờ đợi để công việc được hoàn tất. Họ đợi những người trên Trái Đất làm xong phần việc của họ.

“Phần công việc của họ?” Tôi hỏi. “Công việc gì?”

(Ngoại lại cho tôi thấy những người được sắp xếp vào từng nhóm gia đình

.)

 

“Con phải cam kết với chính mình để dành thời gian và tài năng trên Địa Cầu để làm việc cho Thượng Đế nhiều hơn nữa. Con cần những người này, và họ cũng cần con. Chúng ta tất cả đều phụ (lệ) thuộc vào nhau.

(Hồi tưởng lại cuốn phim đời của tôi đã chỉ điểm sự cẩu thả mà tôi đã làm trong việc phục vụ người khác như thế nào. Bây giờ tôi mới thấy rằng có nhiều cách tôi có thể làm như là: chia xẻ, hy sinh, bố thí những gì mà tôi có.)

Những linh hồn của những người đã chết đang chờ đợi mỗi chúng ta để đến gần Chân Lý hơn, để một lần nữa trở thành Đại Thể, để nhận biết lực lượng của Thượng Đế và sống trong ánh sáng của Ngài.

Ngoại vẫy tay, mặt đất mở ra trước mặt chúng tôi. Tôi nhìn xuống thấy một người đang nằm trên giường trong một bệnh viện, chung quanh có rất nhiều bác sĩ và y tá. Khuôn mặt bệnh nhân bị băng bó lại.

Con sẽ không bao giờ giống như trước nữa, RaNelle,” ngoại nói. “Mặt con sẽ biến đổi và thân thể con sẽ bị đau đớn; khi trở về, con sẽ trải qua nhiều năm để phục hồi.”

“Khi nào con trở về?” Tôi nhìn ngoại.” “Ngoại cho rằng con phải trở về sao?” Bỗng dưng sự hiểu biết đến, tôi nhìn người nằm trên giường tay duỗi thẳng, cả hai cánh tay và bàn tay đã bị cắt nhiều chỗ để chất nước vàng chảy vào trong những túi ni-lông.

Tôi thấy khiếp sợ nói. “Con đó hả?”

“Ừ, RaNelle, con đó. Con sẽ mang rất nhiều thẹo...”

“Tôi muốn điên lên. “Ngoại! Con không trở về đâu.”

“Con của con cần con, RaNelle.”

“Không, không đâu. Chúng nó tốt nhất là sống với người khác, vì con không thể cho chúng nó những gì mà chúng nó cần.”

“Không phải chỉ con cái của con không RaNelle, mà con còn có nhiều việc để làm lắm – những việc mà con chưa làm xong.”

“Không. Tốt nhất là con ở lại đây. Con không muốn gánh chịu những nỗi đau khổ đó.” Tôi chỉ vào thể xác tôi.

Tôi đã cự tuyệt và muốn ở lại đây.

“Con phải trở về. Ngoại tiếp. “Sứ mệnh của con chưa hoàn thành.”

“Không. Con không muốn trở về cái thể xác đó! Con không trở về đâu.”

Khuyên bảo không được ngoại tôi đưa tay ra phía trước rồi ra lệnh: “Nhìn đây!”

“Một kẻ nứt mở ra trong không gian trước mặt, tôi thấy một cậu thanh niên trẻ tuổi đang bước đến gần chúng tôi. Lúc đầu cậu ta có vẻ ngơ ngác không hiểu tại sao mình lại ở nơi này, nhưng khi thấy tôi cậu ấy rất kinh ngạc.

“Tại sao cô lại ở nơi đây?” cậu nói hầu như là không thể tin vào chính mắt mình. Tôi vẫn giữ im lặng. Gương mặt của cậu từ kinh ngạc giờ đổi thành buồn bã rồi khóc nức nở. Tôi cảm nhận được nỗi u sầu và buồn bã của cậu ta nên tôi cũng bắt đầu rơi lệ.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi. “Tại sao cậu lại khóc?” Tôi choàng tay ôm cậu, và an ủi cậu ta.

“Tại sao cô lại ở nơi này?” cậu ấy lại nói.

“Cậu cho tôi biết tên của cậu là Nathaniel, cậu chưa sanh ra ở trần gian. Cậu nói rằng nếu tôi không trở về thì sứ mệnh của cậu ấy sẽ bị cản trở. Sau đó cậu cho tôi thấy sứ mệnh của cậu ta... Và tôi thấy tôi sẽ là người mở những cánh cửa cho cậu ấy để giúp đỡ và ủng hộ cậu ấy.

“Tôi sẽ cố gắng làm xong những sứ mệnh của tôi, cậu nói, nhưng tôi sẽ không bao giờ hoàn thành sứ mệnh nếu không có cô. Tôi cần cô.

"Ồ! Tôi nghĩ trái tim mình có thể vỡ ra. Tôi là một phần

trong sứ mệnh của cậu ấy; tôi đã làm cho cậu ấy đau khổ và tất cả mọi người mà cậu sẽ giúp đỡ bằng cách cự tuyệt không trở về trần gian. Tôi cảm nhận một tình thương bao la dành cho cậu trẻ này, và tôi muốn giúp cậu trong mỗi phương cách mà tôi có thể làm được.

 

Ồ! Nathaniel, tôi nói, ta thề với con rằng ta sẽ giúp con. Ta sẽ trở về, và ta hứa là ta sẽ làm tất cả những gì mà ta có thể làm để giúp con. Ta sẽ mở những cánh cửa đó cho con. Ta sẽ bảo vệ và ủng hộ con. Ta sẽ cho con mọi thứ mà ta có. Nathaniel, con sẽ hoàn thành sứ mệnh của con. Ta thương con!

“Sự đau buồn của cậu đã thay thế với lòng biết ơn. Mặt cậu ấy tươi vui hơn, và tôi thấy cậu ấy là một Thánh Linh cao cả. Cậu ta giờ đang rơi lệ với sự vui mừng và biết ơn.

“Cám ơn,” cậu nói. “Ồ, con thương cô, rồi ôm chầm lấy tôi.”

"Ngoại tôi nắm tay kéo tôi đi. Nathaniel đứng nhìn tôi đi mà trong lòng vẫn mỉm cười và tôi nghe rất rõ những lời cậu ấy nói: "Con thương Mẹ."

(Lúc đó tôi rất xúc động nhưng không thể phản ứng được gì vì tất cả mọi việc đều xảy ra rất nhanh.)

"RaNelle, Ngoại có điều này muốn nói với con. Hãy nói cho mọi người biết rằng chìa khóa chính là tình thương.

"Chìa khóa chính là tình thương. Ngoại lập lại một lần nữa."

"Chìa khóa chính là tình thương. Bà lại nói thêm lần thứ ba.

Sau đó bà thả tay tôi ra, nhưng chữ 'tình thương' vẫn âm vang trong đầu tôi trong khi tôi rơi vào một nơi đen tối sâu thẳm.

Tôi đã khóc khi rời khỏi thế giới ánh sáng huy hoàng tràn đầy tình thương."


Thể nghiệm về sự chết của RaNelle kết thúc khi bà trở lại cái thể xác bị phỏng nặng đang nằm trong bệnh viện. Khoảng bảy năm sau, bà hạ sinh một đứa con trai và đặt tên cho cậu ấy là Nathaniel. Bà nói rằng nét mặt đứa con trai của bà giống y hệt như Nathaniel mà bà đã gặp trên Thiên Đàng.

*** Mỗi một thời đại đều có những vị Cứu Tinh như Moses, Chúa Giê Su, Phật v.v... nếu chúng ta muốn trở về Ngôi Nhà trên Thiên Quốc thì hãy đi tìm vị Cứu Tinh hiện tại, vì chỉ có vị này mới có thể dẫn dắt chúng ta trở về với Đấng Cha Lành... nếu không chúng ta sẽ mãi mãi luẩn quẩn trong vòng luân hồi.


Theo Tamlinh.net

 

Các tin liên quan
- 'Siêu linh kỳ bí' làm các nhà khoa học bó tay
- Lời Nguyền Của Người Tử Tội
- Những hiện tượng kỳ lạ sau thiên tai
- Người Piltdown: Vụ lừa đảo lớn nhất về tiến hóa
- Nạn nhân sóng thần: "Phật đã cứu chúng tôi"
- Thế giới khi xưa - ÐỜI SỐNG TRÊN ATLANTIS
- Thế giới khi xưa - Thế Giới Thời Tiền Sử
- NGƯỜI CÓ NHIỀU VÚ VÀ NGƯỜI VOI
- Cõi Vô Hình - Phần 2
- Những Sự Trùng Hợp Lạ Thường
- 10 bí ẩn chấn động thế giới khiến các nhà khoa học phải lắc đầu ‘bó tay’
- Tranh cãi về bãi đá bí ẩn
- Một lượng lớn bóng vũ trụ bí ẩn rơi xuống Namibia
- MA QUÁ GIANG Ở VIỆT NAM
- 3 bí ẩn về Trái đất chưa có lời giải đáp
- Cicada 3301 - Tổ chức bí ẩn nhất trên mạng Internet
- SỰ TRỞ LẠI CỦA NGƯỜI CON GÁI ÚT
- Nàng Áo Xanh
- “Người hóa sói” ở Thái Lan
- Hiện tượng lạ, ngày "bỗng thành" đêm ở thành phố Hạ Long
Total comments: 0
avatar